Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

Báo Gia Đình: Camera Trạm Thu Phí ‘Lật Tẩy’ Tài Xế Xe Tải Tông Chết Người

Báo Gia Đình: Từ dữ liệu camera ở trạm thu phí, cảnh sát đã lần ra tài xế ôtô tải đâm chết người đi xe máy, bỏ chạy khỏi hiện trường.
Công an huyện Cẩm Xuyên (Hà Tĩnh) đang tạm giữ Đào Ngọc Tân (39 tuổi) để điều tra về tội Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ.

Khoảng 2h ngày 11/12, trên quốc lộ 1A đoạn qua xã Cẩm Vịnh, xe tải do Tân điều khiển đã tông tử vong anh Trần Quốc Tuấn (21 tuổi) đi xe máy ngược chiều. Báo Gia Đình Sau tai nạn, tài xế lái xe trốn khỏi hiện trường.
Ngay trong đêm, Công an huyện Cẩm Xuyên trích xuất các camera tại hai điểm thu phí cầu Rác (Hà Tĩnh) và trạm thu phí Bến Thủy (Nghệ An). Sau nhiều ngày, sàng lọc 15 chiếc xe bị nghi ngờ nhiều nhất, nhà chức trách đã lần ra được Tân.
Tuy nhiên, anh ta đã trả chiếc xe gây tai nạn cho một doanh nghiệp ở Thanh Hóa, tiếp tục nhận lái thuê cho các chủ hàng khác theo lịch trình từ Thanh Hóa đi vào các tỉnh miền Trung
Theo nhà chức trách, ban đầu Tân không thừa nhận việc gây tai nạn, nhưng trước nhiều bằng chứng được đưa ra, anh ta đã nhận tội.Nhiều tổ công tác được bố trí các ngả đường để “đón lõng”. Khoảng 14h ngày 25/12, Tân bị tạm giữ khi đang di chuyển từ Quảng Trị về Nghệ An.
Theo : Vnexpress.net

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016

Truyện Tình Yêu: Mua Nhớ Đã Qua

Truyện Tình Yêu: Tôi và Hiển là đôi bạn thân. Người ta nói rằng tình bạn khác giới vốn dĩ rất khó để tồn tại, vì một trong hai người sẽ có tình cảm với nhau. Một là có tất, hai là mất hết. Tôi biết, điều đó là đúng. Vì tôi vốn dĩ thích Hiển ngay từ lúc tôi nhìn hình ảnh trên Facebook. Tuy nhiên, vì khoảng cách hai đầu Hà Nội – Sài Gòn khá xa, và vì tôi cũng chẳng có đủ niềm tin vào chính bản thân mình, thế nên giữa hai chúng tôi cứ chỉ đơn thuần là bạn bè thế thôi.

Tôi cũng chẳng có tham vọng quá cao xa gì, Truyện Tình Yêu đơn giản là thỉnh thoảng cuối tuần nhắn tin cho nhau, lúc buồn thì gọi điện than thở ỉ ôi, và cũng có những bí mật chúng tôi chỉ kể cho nhau mà không hề nói với bất kì ai. Dĩ nhiên, Hiển cũng thế. Anh cũng sẽ chẳng nói điều đó với… người yêu của anh.

Tôi thích Hiển, mặc dù Hiển đã có người trong lòng. Tôi biết ngay mà, một người đẹp trai, nói chuyện có duyên dù hơi… đanh đá như Hiển thì chắc chắn sẽ chẳng có cơ hội nào cho tôi. Mà tôi, thì vốn dĩ cũng quá quen với cảnh đơn phương rồi. Hiển là người đã khiến tôi hiểu thế nào là học cách yêu lại từ đầu, vì sau 7 năm vô vọng với một mối tình đơn phương thời trung học, tôi đã “phải lòng” anh chỉ vì anh đã nhắn tin quan tâm như một người bạn khác giới. chống sét Thế nhưng, tôi biết mình vẫn chỉ ảo vọng và tự “làm lố” vấn đề đó lên thôi, chứ với tôi, Hiển vẫn xem tôi như một người bạn thân tâm lý, và chỉ thế thôi.


Hiển rất yêu Hoài An – một cô gái đang sinh sống ở Sing, nhỏ hơn Hiển một tuổi, tức là bằng tuổi tôi. Hiển bảo rằng cô ấy chẳng xinh đẹp, cũng không có gì nổi bật, thế mà chẳng hiểu sao anh lại chẳng thể bỏ qua cô gái ấy. chống sét nhà xưởng Dù cứ hợp-tan-hợp-tan rồi lại hợp, Hiển vẫn luôn cố gắng duy trì mối quan hệ đó. Anh bảo mỗi lần cả hai giận dỗi nói lời chia tay nhau, anh cũng từng chơi đùa với rất nhiều cô gái khác, nhưng mà anh lại chẳng có cảm xúc gì với họ cả. Và thế rồi, anh lại muốn quay trở về bên người con gái mà anh yêu thương hôm nào. Tôi biết, mặc dù mình chỉ là một người bạn dự bị mỗi khi Hiển buồn, cần có người tâm sự, nhưng tôi vẫn vui, vì ít nhất, tôi cũng có cơ hội được nói chuyện với anh.

Một ngày tháng 8, tôi ra Hà Nội có việc. bản đồng tiếp địa
 Tôi rất thích tiết trời Hà Nội vào khoảng thời gian này. Chẳng quá nóng nực hay lạnh lẽo, rất mát mẻ và lãng mạn, đây đúng là không gian lý tưởng với một đứa thích vẽ ảo tưởng giữa đời thực như tôi. Dĩ nhiên, tôi không quên hẹn Hiển một buổi gặp mặt ăn trưa. Ngày hôm ấy, Hoài An cũng đã về lại Hà Nội để xả stress sau một khoảng thời gian học tập dài đằng đẵng. Và thế là, cả ba chúng tôi tụ họp với nhau sau một khoảng thời gian chỉ suốt ngày nhìn những dòng chữ của nhau qua điện thoại.

Hoài An đúng là một cô gái thuộc dạng “nhìn như ngôn tình”. Khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, đôi mắt to tròn, đôi môi luôn luôn in đậm sắc đỏ ngọt lịm, cột thu lôi
 kết hợp cùng mái tóc xoăn lượn sóng bồng bềnh. Cô ấy khác hẳn một đứa con gái tóc rối bù thiếu sức sống, khuôn mặt bị lấp đầy bởi cặp kính cận cùng phong cách ăn mặc đơn giản đến nhàm chán như tôi.

Nhìn Hoài An xúc từng muỗng cơm thơm ngọt, chăm chút cho Hiển từng chút một, tôi vừa thấy mừng vừa thấy xót xa trong lòng. Tôi biết mình cần giấu đi điều gì và thể hiện ra điều gì. Có những món ăn, những loại thức uống cả tôi và Hiển đều rất thích, thiết bị đếm sét nhưng nếu Hoài An không thích, Hiển cũng không tìm đến chúng nữa. Hiển cũng không quan tâm hay chú ý đến cảm xúc của tôi. Mà cũng đơn giản thôi, vì tôi là gì của Hiển đâu, ngoài chức danh bạn thân. Tôi chỉ dám lén thở dài, chẳng muốn cho ai hay biết, vì dù sao, nỗi niềm đó cũng chỉ riêng tôi hiểu mà thôi.

Kể từ ngày hôm ấy, tôi quyết định rời xa Hiển để đến nước Anh du học – đất nước mà từ trước tới giờ tôi vẫn chưa có cơ hội với tay chạm tới. chống sét van
 Ngày còn bé, cứ nhìn thấy hình ảnh tháp Big Ben và cây cầu Tower Bridge trên bìa sách giáo khoa tiếng Anh là tôi tự bảo mình phải học tiếng Anh thật giỏi để một ngày được đến thăm quan nơi ấy. Giờ thì ước mơ cũng đã trở thành hiện thực. Anh cũng không cần tôi ở cạnh nữa, mà tôi cũng không cần vì ai mà phải ở lại Việt Nam. Đã không chung đường, cũng không cần phải vấn vương thêm quá nhiều làm gì cả.

Nước Anh lạnh lắm. Dù sao thì với một người con gái 20 tuổi như tôi, nước Anh đủ rộng lớn để tôi cảm thấy mình nhỏ bé đến nhường nào. cọc tiếp địa
 Cũng may là, ở đây còn có anh Michael Wong. Tôi thuê chung một căn hộ mà Michael đang sinh sống. 

Michael là người Hoa gốc Việt. Anh làm công việc thiết kế trong một công ty quảng cáo. Chúng tôi quen biết nhau qua Facebook của một người bạn khi tôi mới 18 tuổi. Ban đầu là nói chuyện hợp cạ, sau cùng là làm chung với nhau một số dự án. chống sét lan truyền Tôi du học ngành thiết kế, Michael lại là “dân lão làng” trong nghề này tại Anh. Tôi không biết sự tương phùng đó là duyên, hay là một sự may mắn nhất thời nữa…

Khoảng thời gian ở Anh, tôi không còn liên lạc nhiều với Hiển. Thiết nghĩ ai rồi cũng có cuộc sống mới. Ở Anh mọi thứ thật thơ mộng, kim thu sét
 lãng mạn, học tập cũng ổn, nhưng buồn. Có điều những nỗi buồn này, tôi chẳng thể kể cho Hiển nghe như hồi chúng tôi còn là “bạn thân”. Trong thâm tâm, tôi biết mình không thể bỏ mặc sự tự trọng của bản thân để quay trở về Việt Nam giữa chừng được. Dù đã có Michael hướng dẫn và động viên tôi nhiều lần, nhưng tôi vẫn cảm thấy cô đơn, trống vắng kinh khủng. Có một hôm, tranh thủ lúc rảnh rỗi, ngồi nhấm nháp bánh mì với trà nóng ở trường, tôi lân la lướt Facebook thì đã thấy Hiển đính hôn cùng với Hoài An. Cũng phải thôi, 25 tuổi là độ tuổi đẹp để một người đàn ông kết hôn mà. Tôi chỉ lặng lặng để một nút “like” lên status và hình ảnh của anh, dù rằng mắt đã cay xè từ lúc nào. Hóa ra, tôi vẫn còn nhớ anh, trái tim tôi vẫn còn đập vì anh nhiều hơn tôi nghĩ.

Biết tâm trạng tôi không tốt, ngày hôm sau, hóa chất gem
 Michael rủ tôi đi loanh quanh London để cảm thấy thư giãn. Michael luôn tốt với tôi như thế, vô điều kiện, không đòi hỏi. Tôi biết Michael không chỉ đơn thuần xem tôi như một người em gái, thế nhưng tôi chẳng thể làm khác được. Vậy mà ngày hôm đó, khi cùng nắm tay Michael dạo bước trên cây cầu Tower Bridge tuyệt đẹp, tôi có cảm giác như mình bước đi giữa một giấc mơ. Nhìn ngắm dòng người qua lại, nhìn ánh trăng len lỏi qua từng tòa nhà, con phố, tôi mới chợt nhận ra nỗi buồn của mình như nước chảy dưới chân cầu, tự nhủ rằng rồi tất cả cũng sẽ qua.

Và rồi, ở giây phút tôi đang lang thang xoay mình trong những suy nghĩ ấy, Michael bất ngờ lấy tay bịt mắt tôi từ phía sau. Anh bảo tôi quay lại. hóa chất giảm điện trở đất
 Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với mình, chỉ biết là khi mở mắt ra, trước mắt tôi là chiếc nhẫn cầu hôn từ Michael. Giữa giây phút yếu lòng và có một người đàn ông toàn tâm toàn ý với mình, tôi còn mong muốn gì hơn nữa đây. Thế là, tôi quyết định kết hôn với Michael. Không hẳn vì tôi yêu anh, mà còn bởi vì tôi muốn nói với một ai đó rằng tôi vẫn sống rất ổn nếu như không có người đó.

Và tôi, cũng có cuộc sống của riêng mình.

Thấm thoát ba năm trôi qua, cũng đã đến thời điểm tôi quay trở về Việt Nam sau một khoảng thời gian “biệt tích” ở Anh. Michael không quay về cùng tôi, thuốc hàn hóa nhiệt
 anh bận việc nên sẽ về Việt Nam sau tôi một tháng. Việc đầu tiên tôi quay trở về Sài Gòn là đến nhà riêng của Michael để cất đồ đạc, sau đó đến thẳng công ty quảng cáo lớn đã “săn” tôi từ lúc ở Anh để hoàn tất thủ tục.

Căn nhà của Michael chẳng khác gì một cung điện trong cổ tích. Có lẽ, cuộc sống đầy đủ, chẳng cần lo toan về vật chất, anh lại giỏi nên cũng chẳng có quá nhiều muộn phiền. Chỉ có điều, trong lúc tìm giấy tờ sổ hộ khẩu của căn nhà, tôi đã khám phá ra rằng, phụ kiện chống sét
 Michael từng…. có một người vợ. Bức ảnh của anh, vợ anh và con trai anh vẫn còn hiện rõ trong ngăn kéo. Hóa ra, Michael đã lừa dối tôi, vậy mà tôi chẳng hề hay biết.

Tôi gọi điện cho Michael, muốn anh xác nhận lại một lần cuối về những gì đã xảy ra. Không giấu nổi sự nghẹn ngào qua điện thoại, thiết bị chống sét
 anh nói rằng anh đã li thân với người phụ nữ đó, còn trên phương diện giấy tờ thì chưa, vì cô ấy vẫn còn muốn “chắt ép” thêm một chút lợi ích nữa từ anh. Nếu tôi biết điều này sớm, có lẽ tôi đã không có cảm giác mình bị lừa dối đến thế này. Và tôi chợt nhận ra, tôi vốn thật sự chẳng biết rõ về anh như tôi nghĩ.

Dù cho Michael không còn tình cảm với cô gái kia, nhưng tôi vẫn không hiểu vì sao anh chẳng chia sẻ với tôi điều gì, ngoài công việc của anh. Kim thu sét INGESCO Có lẽ là do tôi đã mù quáng lựa chọn nhanh chóng, chứ chẳng phải là do anh chỉ muốn chiếm đoạt lấy thể xác của tôi.

Kể từ ngày hôm ấy, tôi tránh mặt Michael. Tôi không nghe điện thoại của anh, cũng chẳng trả lời bất kì tin nhắn nào. Tôi quyết định ra Hà Nội. Kim thu sét LIVA
 Tôi không biết mình đang tìm kiếm điều gì, chỉ biết rằng lòng mình muốn an yên. Vẫn bầu không khí mát mẻ của tháng 8, vẫn là khoảnh khắc đi dọc bờ hồ với Hiển, nhưng giờ đây chỉ còn mình tôi mà thôi. Tôi quyết định chụp một tấm ảnh Hồ Gươm rồi đăng lên Facebook, thế mà chỉ vài phút sau, tôi đã nhận được một cuộc gọi từ một số điện thoại lạ lẫm. Tôi run run, nhấc máy lên, vẫn là giọng nói quen thuộc của ai đó:

“Em khỏe không? Anh đang đứng ở phía sau em này!”

Cái khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc tôi bắt gặp Hiển đứng ngay phía sau tôi dọc Hồ Gươm, tôi cứ ngỡ như trái tim mình vẫn còn trẻ trung như thuở 19, 20. Kim thu sét Erico
 Ngày hôm ấy, khi gặp lại nhau, chúng tôi đã lao vào nhau như hai kẻ thiếu thốn tình yêu từ rất lâu rồi. Chẳng bao giờ nói lời yêu nhau trước đó, nhưng những gì chúng tôi đã có với nhau thì còn hơn cả tình yêu. Dù Hiển đã có vợ, tôi cũng đã có chồng, nhưng chúng tôi đã phá bỏ khoảng cách đó chỉ trong phút chốc. Dù đó chẳng phải là chuyện đáng hoan nghênh, nhưng tình yêu vốn dĩ không có lỗi mà, phải không?

Đêm hôm ấy, khi ôm anh và cảm nhận hơi thở của anh từ lồng ngực, tôi mới thấy đáng lẽ anh mới là người mà mình nên thuộc về từ lâu. Hiển bảo rằng, Kim thu sét IONIFLASH
 anh và Hoài An vốn dĩ đã li thân sau một năm. Tuy nhiên, giữa anh và Hoài An đã có một đứa con là sợi dây ràng buộc. Dù không còn yêu, nhưng trách nhiệm là điều anh không muốn trả thiếu. Vì vốn dĩ, đứa con chẳng có lỗi gì. Giữa anh và Hoài An, không hiểu nhau là một chuyện, không thông cảm với sự khác biệt của nhau lại là chuyện khác. Anh bảo trong suốt một năm cưới nhau, Hoài An tối ngày tra khảo, kiểm soát và hoài nghi về bất kì mối quan hệ nào của anh, để xem anh có làm chuyện gì có lỗi với cô ấy không, kể cả tôi. Kết hôn sớm đôi khi sai lầm cũng là vì vậy.

Anh hỏi tôi có hạnh phúc không? Tôi bật cười, Kim thu sét CARITEC
 nếu hạnh phúc thì tôi đã chẳng làm chuyện sai trái của một người con gái đã có chồng như thế này. Tôi biết hạnh phúc không phải là thứ dễ dàng đạt được, phải giành giật nó, phải đuổi theo nó, phải nhảy thật cao để bắt lấy nó. Tôi bảo rằng cái ngày tôi xác định từ bỏ anh với mối quan hệ của Hoài An, tôi đã chẳng còn hi vọng nhiều gì vào thứ gọi là tình yêu chân thành nữa. Dù tôi biết tôi không thể đi cùng anh hay Michael đến suốt cuộc đời, nhưng những gì tôi nhận lại — như là đau khổ, như là chân thành, đều là thật.

Hiển bảo tôi hay thật, vì từ hồi chúng tôi làm bạn với nhau đến giờ, anh nhớ nhất vẫn là câu.- “Nỗi buồn… em chỉ kể cho anh nghe thôi. Kim thu sét SCHIRTEC
 Em không muốn làm phiền người khác bởi những gì khiến em phiền muộn. Vì em biết anh sẽ buồn cùng em, sẽ tìm cách giúp em. Mà cho dù nếu không giúp được em, thì anh là người duy nhất mà em không dè chừng khi tâm sự bất kì điều gì”. Tôi cũng chỉ biết mỉm cười, ôm anh thật chăt. Có lẽ một tình yêu đẹp không phải là sống với nhau đến đầu bạc răng long hay đi đến cùng trời cuối đất, mà là ở những thời khắc đẹp nhất trong đời, có người mà bạn muốn thật tâm ôm vào lòng và họ cũng vậy.

Chúng tôi sống cùng nhau kể từ ngày hôm đó, hộp bảo vệ đồng hồ nước dù rằng Hiển và tôi đều không quyết định ly hôn. Hạnh phúc luôn tồn tại giữa chúng tôi vì đơn giản tôi và Hiển yêu nhau thật lòng. Mỗi lần nhìn ngắm đối phương, tôi và Hiển đều không thể tin được rằng có ngày chúng tôi lại có thể ở gần nhau đến thế này. Cứ cười, và cứ khóc vì tiếc nuối mỗi khi nhìn đối phương, có lẽ tình yêu giữa chúng tôi lớn hơn bất kì thứ gì. Thế nhưng, tôi và anh lại chẳng hoàn toàn thuộc về nhau. Thực tế là Hiển vẫn có hai ngôi nhà, một ngôi nhà có tôi, và một ngôi nhà có Hoài An. Nhiều lúc Hiển bảo, anh chẳng dám đối mặt với con của mình. Dù hạnh phúc khi ở bên cạnh tôi, nhưng anh cũng chẳng biết bao giờ nụ cười này mới thật trọn vẹn.

Một ngày, khi đang tranh thủ nấu bữa cơm chiều cho Hiển, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Thì ra, đó là mẹ của Michael. hộp đồng hồ nước Vừa nghe xong câu nói từ người phụ nữ ấy, tôi đã chẳng còn đủ bình tĩnh, đến mức để món cá chiên cháy khét tự lúc nào. Michael đã đến Hà Nội. Nhưng trong một lần bất cẩn, anh đã gặp tai nạn khi lái xe máy trong cơn say rượu, vì vậy mà anh đã mất đi chân phải của mình. Giờ anh đang cấp cứu và chờ phục hồi trong một bệnh viện tại Sài Gòn.

Tôi vội vã thu xếp đồ đạc, khóa giàn giáo quay trở lại Sài Gòn, bất chấp sự thắc mắc và níu kéo từ Hiển. Giữa tôi và Hiển, vốn dĩ không thể kết thúc mối quan hệ riêng của cả hai. Chúng tôi vốn dĩ không có tương lai, không thể ích kỉ sống vì tình yêu của mình mà không màng tới trách nhiệm với người thực sự có mối quan hệ với mình trên giấy tờ. Ngày hôm ấy, tôi chỉ biết rằng Hiển đã rơi giọt nước mắt đầu tiên vì tôi. Đó là lần đầu tiên tôi thấy Hiển khóc. Nhưng tôi hiểu rằng, tôi không thê ở đây mãi được, với một tương lai vô định cùng một cuộc tình vô trách nhiệm đến thế này.

Ngồi trên máy bay từ Hà Nội về Sài Gòn, tôi bật vài bản nhạc quen thuộc để vỗ về tâm trạng của chính mình. Tôi bật cười, xe gom rác cuộc đời đúng là luôn thích trêu chọc người khác. Cuộc sống này khiến chúng ta hi vọng rất nhiều, để chúng ta luôn bắt gặp quá nhiều khoảnh khắc kì lạ: Gặp một ai đó ở thời điểm nhất định, nhưng không phù hợp, rồi biệt ly, sau đó lại tiếp tục tương phùng ở một thời điểm vô vọng. Bỏ lỡ một ai đó, rồi lại có một người nào đó đến bên. Dù là hạnh phúc hay bất hạnh, thì đều là duyên và đều là thứ mà chúng ta không thể giải quyết vẹn cả đôi đường.

Giờ đây, tôi cũng sẽ để những nỗi buồn của mình thả trôi theo gió, chẳng cần để dành hay quyết định đưa cho một ai đó nữa. đồng hồ nước Đôi khi nếu đã không thể để tình yêu bay xa như đúng quy luật thăng hoa của nó, thì hãy để tình cảm ấy bên cạnh người đã suốt ngày vỗ về ở bên và dành hết tình cảm cho bản thân mình…

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2016

Truyện Tình Yêu: Sau Mỗi Lần “Ân Ái”, Người Yêu Lại Cho Tôi Tiền

Truyện Tình Yêu: Sau mỗi lần ân ái, anh ấy lại mở ví lấy tiền đưa cho tôi, nói yêu: “Em là cô gái tuyệt vời, nóng bỏng nhất mà anh từng gặp”.
Tôi xấu hổ như vừa bị anh xúc phạm nặng nề, bởi cách hành xử rất thô thiển của anh. Anh làm vậy chẳng khác nào xem tôi như gái làng chơi trong khi tôi là vợ sắp cưới của anh, chỉ còn 3 tháng nữa chúng tôi sẽ chính thức trở thành vợ chồng.


Anh là một doanh nhân thành đạt, tôi biết bên cạnh anh có rất nhiều người đẹp vây quanh, bởi anh không chỉ có tiền, có quyền mà còn là người đàn ông rất đẹp trai và ga lăng. Nên mặc dù có vợ sắp cưới, tôi nghĩ, Truyện Tình Yêu việc anh “ăn bánh trả tiền” bên ngoài là chuyện hiển nhiên. Tôi là cô gái có suy nghĩ rất phóng khoáng trong “chuyện ấy”, nên càng hiểu bất kỳ đàn ông nào cũng có “quan hệ” ngoài luồng và việc ấy cũng hoàn toàn bình thường.
Phải chăng vì anh quá quen với cái kiểu ăn bánh trả tiền mà vô tình anh quên, lại áp dụng “chiêu” rẻ tiền ấy với tôi không nhỉ.
Tôi đã rất tổn thương, xấu hổ về điều đó. Nhưng anh nói đó là chuyện bình thường, vì anh xem tôi như vợ nên việc đưa tiền cho tôi giữ không có gì sai. Nhưng sao anh không đưa tiền cho tôi vào lúc khác, mà cứ nhằm sau những lúc ái ân lại đưa cho tôi là sao? Cho dù tôi có góp ý hay nói thế nào anh cũng vẫn cư xử như vậy.
Tôi có cảm giác như mình rẻ rúng, hạ tiện làm sao ấy. Anh có bao giờ hiểu được cảm xúc của tôi lúc đó không? Chẳng lẻ vì chuyện ấy mà tôi hủy hôn, không chấp nhận làm đám cưới cùng anh thì có đáng không? Ba mẹ tôi lớn tuổi, lại rất quý anh, tôi sợ ba mẹ sẽ sốc và ngã bệnh khi tôi quyết định hủy bỏ cuộc hôn nhân này. Tôi thật sự rất bối rối, mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Theo: eva

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016

Truyện Tình Yêu: Mùa Hoa Không Bao Giờ Nở

Truyện Tình Yêu: “Thà là một người sau lưng em, còn hơn đứng trước mặt em, nhìn nước mắt em rơi. Anh chỉ cần là một phần kí ức nhỏ nhoi trong em, là hạnh phúc của anh rồi.”
Tôi có một chuyện tình không thể nào thành một chuyện tình.
Tôi nhớ như in ngày tôi mới gặp em, mười sáu đẹp nhất thuở thiếu thời. Em dọn đến đây cùng mẹ sau khi gia đình vỡ, Truyện Tình Yêu ngay khi nhìn vào ánh mắt trong vắt lúc nào cũng ươn ướt đậm nỗi buồn, tôi như rơi vào hồ nước sâu mà bản thân không muốn vùng vẫy, xuôi tay để chìm vào đáy mắt của em. Mười tám tuổi tôi đã thương em, ba mươi tuổi, tôi vẫn thương em, vậy có phải lỗi do tôi hay không?

Em nương vào tôi như quy luật bù trừ. Module led ma trận Em cần một người chở che sau những kí ức đau buồn của gia đình, cần có một người đứng ra vì em ăn một trận đòn bầm dập vì đại ca của trường chọc ghẹo đôi má hồng tôi thương ửng đỏ, cần có một người chạy như điên trong đêm tìm kiếm em khắp Sài Gòn đến mức đôi chân không kịp mang giày phồng rộp, suýt bật khóc khi thấy em ngồi ở một góc đường trầm mặc sau bao chuyện đau thương từ mái ấm của em mang đến. Em cần tôi đưa cánh tay cho em: “Về thôi.” Còn tôi cần em, cũng chẳng hiểu lý do gì, nếu em khuất khỏi tầm mắt tôi, thì không thể nào tôi có thể yên tâm cho được. Nói ngắn gọn hơn, là tôi vô cùng thương em.
“Tại sao anh tốt với em?” Em vừa khóc, Module led ma trận P10 vừa hỏi tôi sau khi ba của em đến gây khó dễ cho mẹ “Sao phải tốt với em?”
“Tại vì…”
Chưa đợi tôi nói hết câu, em đã gục mặt vào lưng tôi khóc tức tưởi. Tôi im lặng đạp những vòng xe thật đều, lòng vương vấn câu trả lời ” vì anh thương em” không thành lời.
Hai mươi tuổi, nguồn 12v em có tình yêu đầu đời, dĩ nhiên không phải là tôi.
Một cậu trai từ phương xa đến Sài Gòn, em say đắm cậu ấy ngay nụ cười đầu tiên. Em hỏi tôi, con trai sẽ thế nào khi thương một người con gái. module led p10 Tôi im lặng, chỉ vì không thể nói với em: ” Sẽ giống như anh.”
Công việc đưa đón em đi học mỗi ngày nhường lại cho một người con trai khác, lòng tôi trống vắng đến tột độ. Mới thấm thía mấy câu thơ:
“Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà có được tình yêu.”
Tôi cố mường tượng ra nụ cười em mỗi khi gác nhỏ lạnh những cơn mưa, module led matrix p10 để an ủi mình rằng em hạnh phúc là tôi cũng hạnh phúc.
Em chia tay mối tình đầu, suy sụp, thân thể mỏng manh thêm phần gầy gò, còn tôi như đã trải qua bao gió mưa vùi dập trong lòng.
Em ngồi ở đó, module led full tôi ngồi ở đây, hai đầu của ghế đá, mắt nhìn ra dòng sông rộng lớn, chỉ chờ em bật khóc, tôi nhích lại, ôm em vào lòng. Nhiều năm qua, tôi làm công việc này rất tốt, đứng sau những giọt nước mắt của em, làm người thu dọn nỗi đau của em rồi tự làm đau chính mình.
” Tại sao anh tốt với em?”
” Vì…”
Trên môi mấp máy câu nói thương em nhưng không thể nói được.
Có hai thứ không thể hiểu hết trong đời, led đúc f5 thứ nhất là Sài Gòn bao nhiêu con hẻm, thứ hai là trái tim em bao nhiêu nỗi niềm.
Tôi không đếm được bao nhiêu lần em trong lòng tay tôi, khóc nức nở. Tôi không đếm được bao nhiêu lần vội vã chạy qua trường em, Led Đúc F5 Đế 8 Màu Vàng đưa vội cho em chiếc ô, sợ em ướt, sợ em lạnh, sợ em bệnh. Tôi cũng không nhớ bao nhiêu lần cùng em sóng sánh đi dưới nắng sớm, em tươi vui nghiêng mái tóc dài của mình vô tình rơi xuống bàn tay tôi, chảy qua kẽ tay sợi nhung mềm, vương vấn màu nâu trầm dìu dịu. Tôi cũng không đếm được, nhớ được bao lần đi sau lưng em, nhìn đôi vai em run lên, nhìn bóng dáng nhỏ bé của em bị những đau thương vùi dập, lồng ngực tôi còn đau gấp vạn lần nỗi đau em đang chịu, thấy một người vô cùng quan trọng với mình đang khóc, liệu bản thân có được bình yên?
Một ngày, led đúc f8 một chàng hoàng tử đến ru đời công chúa của tôi chìm vào giấc mộng tươi vui…
Trước mắt tôi luôn là cô gái bé nhỏ, chỉ đưa tay là chạm vào bờ vai mỏng manh ấy, nhưng một bước chân để cùng sánh đôi với em, như một bước vạn dặm trùng mây…Còn tôi, như là kẻ ăn xin nghèo thiếu thốn tình yêu thương.
Em nói với tôi, led 7 màu anh ấy là người mà em chọn để nương gửi cả đời. Tôi chớp mắt, cay xè, mỉm cười chúc phúc cho em. Trước khi chúng tôi rời quán cà phê quen, tôi níu tay em lại, em nhẹ nép vào người tôi như một cành hoa sợ gió, đủ gần để tôi thì thầm:
“Em, khi anh say, anh sẽ nói những điều mà hai ta không hề muốn. Nếu lúc nào đó anh nói anh thương em, mạch led nháy theo nhạc hãy từ chối anh ngay, thậm chí có thể cho anh một bạt tay tỉnh ngộ, xin em, đừng để anh sống trong sự nhớ thương em, đừng để anh cả đời phải mang mối quyến luyến với em, xin em đấy, có được không?”
Em mím môi, ánh mắt giết tôi mười năm qua lại ánh lên trong nắng cái ươn ướt mà khi em chỉ là cô bé mười sáu tuổi, tôi đã chết trong đó, mười năm sau, không chút thay đổi, led quấn cây lại đắm chìm vào, không lối thoát cho bản thân dù biết đó là sai trái.
Sài Gòn mùa này, có lắm những cơn mưa. led module 3 bóng Có cơn mưa nào tràn qua cửa một quán rượu nhỏ nằm cuối hẻm, tôi say khướt những nỗi niềm, nằm yên nghe tiếng mưa tràn xuống cửa kính mờ đục những hạt nhỏ chảy dài. Vùng dậy, chạy bật khỏi quán như một kẻ điên say cuồng loạn trong những nghĩ suy, tôi đã bấm chuông cửa nhà em hàng chục lần. Tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết, tỉnh táo ôm em vào lòng, cái ôm lạnh lẽo bởi mưa ướt át, cánh dù em che bay tung lên trời, cuốn theo những cơn gió. mạch led ma trận Mưa vẫn mưa lớn. Gió vẫn gió mạnh. Chúng tôi đứng dưới mưa một lúc thật lâu, một lúc để tôi thu hết can đảm mười năm qua, nói trong đau đớn và tuyệt vọng, cầu mong giọt mưa che đi giọt ấm nóng trên mi mắt:
“Anh thương em.”

Theo : Tin tức 24h

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

Tin Tức Mạng: Nam Sinh Đoạt Mạng Bạn Vì Bãi Nước Bọt

Tin Tức Mạng: Trêu đùa bạn ngồi vào bãi nước bọt, hai thiếu niên đã xô xát khiến án mạng xảy ra.
Ngày 7/12, TAND Hà Nội mở phiên sơ thẩm xét xử Nguyễn Tiến Đạt (15 tuổi, còn gọi là Tài) về hành vi giết người.

Tối 13/6, Đạt cùng Đinh Văn Hiếu (14 tuổi) và nhóm nam sinh ngồi chơi ở cổng nhà. Thấy Đạt vào trong, Hiếu nhổ nước bọt xuống ghế của bạn. Tin Tức Mạng Khi quay ra, Đạt không để ý nên ngồi vào và bị cả nhóm trêu đùa.
Đạt tức giận, thách Hiếu nhổ nước bọt lần nữa và ngay khi cậu bạn thực hiện, xô xát đã xảy ra. Hiếu được các bạn can ngăn, module led ma trận kéo đi nhưng ngay sau đó đã quay lại đánh và bị Đạt cầm dao chém vào mạn sườn khiến tử vong.
Xét hành vi của Đạt bắt nguồn từ một lỗi khác của nạn nhân, led đúc f5 khi phạm tội lại chưa đủ 18 tuổi nên tòa tuyên phạt 7 năm tù về tội Giết người.

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

Truyện Tình Yêu: Hỏi Ai Còn Nhớ

Truyện Tình Yêu: Có bao nhiêu cây phượng vĩ được nằm trong các tác phẩm nhà thơ, nhà văn? Hắn không biết. Có bao nhiêu mối tình tuổi hồng thời cắp sách được đưa vào trang tiểu thuyết, thơ ca? Hắn không biết.
Hắn yêu, đã yêu và vẫn đang yêu. Một tình yêu đơn phương đáng nguyền rủa. Hắn nguyền rủa bản thân, nguyền rủa thân phận hắn. Truyện Tình Yêu Chỉ hắn thôi! Hắn là một tên ngốc, một kẻ nhút nhát, gàn dở.

Hãy nghe bạn học nói về hắn: “Văn sĩ à? Có phải thằng dở hơi ở kia không?”
– “Em đứng lên tôi hỏi cái nầy”. Cô giáo dạy văn lớp 12a gõ cái thướt xuống bàn đánh chát một tiếng lớn. Hắn đang ngáy ngủ, giật mình. Cả lớp bật cười. Hắn hỏi:
– Dạ, cô gọi em!
– Tại sao em lại có cái nhìn tiêu cực về cuộc sống như vậy?
Hắn đáp:
– Em thấy sao thì nói vậy.
Em không có niềm tin vào cuộc sống?
– Em cũng không biết nên tin vào cái gì. Mọi thứ đều đại trà. Không nhất quán.
– Tôi hỏi em, vậy tại sao em cho môn văn của tôi là vô vị, là phù phiếm là tai hại?
– Những gì xa rời thực tế là tai hại, mơ mộng không sự thật là phù phiếm, một mình chiêm nghiệm vị đắng chát của nội tâm là vô vị.
Giờ ra chơi. Bạn hắn, cô gái tên Khanh, Nhã Khanh, đến vỗ vai lúc hắn đang ngồi chép phạt. Khanh nói: “Khiếp, lý luận cả với giáo viên. Cậu trẻ à, Cậu ngốc lắm!”
Hắn cười nhưng không ngẩng mặt, đáp: “Mặc tôi!”.
– “Ừ. Cáu cơ đấy”. Khanh trề môi, tiếp: “Chép những ba trăm lần câu triết lý”
Hắp ngẩng mặt lên, mắt xoáy vào Khanh, đáp: “Triết lý là thứ khiến người ta dễ sa vào con đường lầm lạc nhất, nó đe nẹt một cách tai hại, nó khiến một người nào đó bỏ chính bản thân họ để đi theo nó, đến một ngày người đó nhận ra họ không hợp với thứ lý tưởng này thì không ai cứu vớt họ. Họ đánh mất chính họ, họ đơn độc” Đời sống con người cũng vậy, chỉ nhìn vào mắt thiên hạ mà sống, thiên hạ nói cái đó tốt, cái đó cần thiết, dù bản thân không muốn nhưng chúng ta cũng ngã theo số đông, còn “bản ngã” thật của chúng ta là cây đinh gì?” Hắn tiếp: “Cô không thể tìm hai cây nhãn giống hệt nhau, nội tâm con người cũng vậy, chỉ hiểu nhau chứ không giống nhau, vậy nên, cô giáo ép tôi nghe theo cái câu triết lý của ông giáo sư nào đó thì tôi thà chịu chép phạt”.
Khanh cắn môi. Một lát cô nói: “Đồ bảo thủ, đồ hủ lậu, đồ gàn!”. Cô quay đi, để lại một thoáng mùi hương dìu nhẹ làm đầu óc hắn dễ chịu.
Buổi chiều tan học. Sân trường nhộn nhịp một lát thì yên tĩnh. Những lá bàng khô quéo rơi lác đác, một hai chú chim không biết tên đang tung cánh lượn lờ. Đằng xa, hoàng hôn cháy thành một vệt đỏ. Hắn ngồi trên băng đá dưới gốc phượng vĩ, ngắm nhìn ngôi trường.
Chợt hắn nhớ đến Khanh, hắn viết:
Khanh dáng người gầy như con rắn liu điu, cao khẳng khiu, đùa thôi. Chứ Khanh cao gầy trong chiếc áo dào trắng tinh khôi, có suối tóc, có cặp mắt đẹp như mắt bò. “Mắt bò đẹp mà, thật, đâu thử bạn nào ở quê để ý xem”. Viết đến đó hắn bị Khanh nhéo một cái. Khanh nói:
– Này, dám nói mắt Khanh giống mắt con bò hả? Đồ gàn!
Hắn cười: Thì nghèo chữ nghĩa, phải chịu.
Khanh cũng cười, cô cười để lộ cái răng khểnh trông rất xinh, điểm tô cho gương mặt hình trái xoan, mặt dù, tôi nói thật với bạn, tôi cũng không biết trái xoan là trái gì, có ăn được không?
Khanh nói: “Sao không về? Rảnh, ở đây chi vậy?”
Hắn đáp: “Có hẹn vời người ta, về sao được”
Khanh cười mỉm chi, nói:
– Này, đồ gàn. Cậu xem sắp đến hè rồi, đến hè là chúng mình xa nhau, xa cả bạn bè, thầy cô, xa mái trường, xa nơi chúng mình lớn lên để theo học nơi khác. Nơi có những “cậu ấm, cô chiêu” những tay trí thức phàm phu tục tử, đến một xã hội phồn hoa, đô hội để theo đuổi ước mơ. Lúc đấy, Khanh sợ, Khanh sẽ không được như bây giờ.
Hắn nói: “Ừ, chẳng ai trẻ mãi không già cả.”
Cô thở dài: “Haizzzzzzzzzzzzzzzz!”
Cô hỏi: Nầy, ông định thi vào trường gì?
Hắn đáp: “Tôi không biết”.
Cô lại hỏi: “Mình làm bạn cũng được năm năm, đúng hông?”
“Trong mấy năm qua, lúc nào ông cũng chẳng chịu tiết lộ về bản thân. Thấy ghét! Này nhé, ông liệu mà tỏ tình với tôi đi, sắp đến hè rồi. Sang năm có muốn gặp cũng không được”.
Hắn cười: “Con này hôm nay dở người à?” Cần táng một cái cho tỉnh ra không?”
Cô cười, nói:
– Giỡn ấy mà, hẹn ông ra đây. Khanh muốn nói một chuyện. Cô gãi gãi tóc, đầu nghiêng về một bên, hắn ngầm nhìn, rồi mỉm cười. “Ừm, thiệt ra thì. Chuyện tình cảm đó mà”. Tim hắn đập mạnh khi nghe câu đấy. Cô tiếp “Khanh thích tay lớp trưởng.”. Nói đến đó cô đỏ mặt rồi dùng hai tay càò cấu mái tóc cho bù xù. Tiếp: “Nhưng hắn đáng ghét lắm, cứ lúc nào Khanh có ý hắn lại lẩn đi chỗ khác”. Cô vuốt mái tóc dài thuôn mượt cho chỉn chu rồi đưa cặp mắt như nước hồ thu không gợn sóng nhìn hắn.
Hắn ngồi im nghe cô nói, nụ cười ban nãy chưa kịp tắt đã méo xệch, mặt hắn tái ngắt. Hắn biết, mình không thể để tình cảm trào ra lúc này, hắn không thể. Hắn là một thằng ngốc, một tên gàn dở nhút nhát đáng thương. Khanh ơi! Em là con tiện tỳ ngốc ngếch. Hắn muốn mắng vào mặt cô như thế. Tôi dành cho em biết bao tình cảm mà em không để ý, sao em đi thích cái tên đấy. Nó rất giỏi chữ nghĩa, rất giỏi, nhưng thứ văn chương, chữ nghĩa của nó là thứ văn chương dùng để làm quan! Rồi đời em sẽ khổ mất thôi. Nó sẽ bóp nát trái tim khờ dại của em.
Hắn trút tiếng thở dài, đáp: “Khanh không nên yêu anh ta”
Cô lườm hắn rồi hỏi: “Lý do?”
– Tôi không biết, con người anh ta toát ra quá nhiều tham vọng.
Cô cười khẩy: “Đồ gàn, tham vọng thì mới có địa vị”
Hắn đứng lên, đón nhận cơn gió chiều mơn man làn tóc. Hắn bước đi chậm rãi ra phía cổng trường. Cô gọi theo: “Sao không trả lời Khanh? Đi đâu thế, đồ gàn?”
Hắn cười chua chát, cười cho một mình hắn nghe, một mình hắn biết, đến cơn gió cũng không biết hắn đang cười. Cười mà nước mắt hắn tuông rơi, hắn thấy bừng bừng nổi giận, giận tất cả mọi thứ chung quanh. Hắn mắng thầm. “Trả lời em cái cóc khô gì? Đến tôi còn không trả lời được câu hỏi cho bản thân tôi nữa là cho em!”.
Phượng vĩ nở bông, những bông hoa đỏ như máu, đung đưa, chấp chới, chúng làm nũng với làn gió hạ. Gió hạ cợt nhả, một bông, rồi hai bông hoa đỏ rơi xuống sân trường rợp nắng, lần lượt, lần lượt. Học sinh nhặt lấy những cánh hoa xấu số, những cánh hoa lìa khỏi cành bị ép vào trang giấy trắng, nằm đấy than thở về tình yêu, bị vứt vào sọt rác khi ai đó nổi giận, bị lãng quên đâu đó khi mùa hè đi qua, số phận chúng, ôi Phượng Vĩ ơi! Ngươi đẹp, ngươi rực rõ để làm gì?
Khanh nói: “Này đồ gàn, nếu thích ai mà nhặt hoa phượng ép vào trong tập, rồi viết tên họ vào cùng với những lời yêu thương thì sau này họ sẽ yêu mình”.
Hắn cười nhạt, cái cười chua chát chất chứa nỗi niềm.
Cô nhìn hắn, chớp chớp mắt vài cái rồi hỏi:
– “Bộ đó giận đây hả?”
Hắn nhắm mắt, khi mở mắt ra thấy Khanh tươi xinh đang cắn móng tay nhìn hắn, cử chỉ đó, ánh mắt đó. Khanh ơi! Cô công chúa ngốc nghếch ơi! Em giết tôi đi.
Hắn đáp: “Không, tôi giận tôi đấy thôi”
Kết thúc năm học cuối cấp lúc nào cũng buồn, cũng rải rác những giọt nước mắt, những lời chia tay, những câu chúc tốt đẹp. Niềm vui xen lẫn nỗi buồn tạo cho ta thứ tình cảm hỗn độn, khắc khoải. Có lẽ đây là hành trang, là chìa khoá mở cánh cửa nội tâm trên đường đời chông gai, tẻ nhạt về sau chăng? Không biết. Hắn thấy Khanh đang nắm tay anh chàng lớp trưởng vui vẻ bên bạn bè, thầy cô. Họ trông trẻ ra vài tuổi với nụ cười lệch buồn bã trên môi. Những người thầy, người cô, ôi, họ chăn dắt lũ nít ranh đến một cái bến rồi lại quay về. Như người mẹ già tiễn chân đứa con đi xa, nhưng lòng vẫn thấp thỏm, lo âu. Trông mắt họ, đứa con nào cũng bé bỏng và dễ bị ức hiếp. Còn đám trẻ, tuổi trẻ với những cái đầu bằng đá, họ có thể đập vỡ tất cả. Họ chẳng biết sợ, chẳng biết những gì đang đợi họ ngoài kia đâu, tất cả điều ngốc nghếch như nhau.
Hắn ngồi dưới gốc phượng, nhìn lên và hỏi: Này, thời gian thoi đưa. Ngươi đã đón nhận, đưa tiễn, bao nhiêu thế hệ rồi? Những con người nầy, liệu mười năm, hai mươi năm, bốn mươi năm sau khi lang bạt khắp chốn, bị cuộc đời bổ cho vài nhát, lúc đó, có còn nhớ đến ngươi không?
Sau buổi chia tay cuối cấp sáu năm.
Một đôi lần hắn và Khanh trò chuyện tại một quán café vắng, tiếng nhạc rầu rầu cứ đều đều rên rĩ. Hắn nhìn Khanh với cái nhìn chua xót. Hắn nói: Khanh khác xưa rồi đấy, Khanh biết không?”
Khanh sơn môi đỏ, đánh phấn nhạt, tóc uốn xoăn để dài, cười, cái cười quý phái, thành đô, không còn những cử chỉ thuở thiếu thời, cái cười đượm những nỗi buồn:
– Ừ! Ai rồi cũng khác mà.
Hắn nhấp ngụm café, lập lại câu trả lời: “Ai rồi cũng khác”.
Khanh nói: “Anh ta chìm đắm trong danh vọng, địa vị. Anh ta bảo đây là thời đại của tiền tệ, không có chỗ cho tình cảm chen chân. Anh ta nhồi nhét một mớ triết lý rỗng tuếch mà anh ta tâm đắc. Rằng, không tiền thì khổ, lúc đó yêu đương cái giống gì? Rằng đời sống là phải thực dụng, là.. Anh ta chỉ làm mọi việc theo ý thích”.
Hắn cắt ngang: “Đủ rồi, Khanh.”
– Con Khanh giống Khanh không?
Cô đáp: “Giống đôi mắt”
Hắn cười.
Vẫn buổi chiều. Buổi chiều hôm đó nắng nhạt, gió hiu hiu thổi những lá bàn khô quéo rơi xuống sân trường. Hắn bước vào cổng.
Người bảo vệ hỏi: “Đi đâu đấy?”
Hắn đáp:
– Tôi đây mà, bác không nhớ tôi sao?
Người bảo vệ nhận ra hắn: ” À! Là cậu, đã mười hai năm rồi còn gì, cậu vẫn thế chứ?” Hắn gật đầu rồi bước vào sân trường.
Hắn lôi quyển tập có dòng chữ của Khanh được chồng cô trao tận tay hắn. Chồng cô bảo: “Trước khi vợ tôi mất, ừ, lỗi là ở tôi, anh nói đúng, vợ tôi tự vẫn, tôi phải đối mặt với những sai lầm của mình”. Anh ta thở dài, tiếp: “Tôi đã bỏ rơi cô ấy trong lâu đài, đúng hơn, tôi đã giam giữ cánh chim hoàng yến trong chiếc lồng son. Tôi nghĩ thế là đủ, anh nói đúng, tôi là một người tham vọng không biết gì đến những thứ tình cảm mà khi yêu người ta cần có. Cô ấy đã yêu và chọn tôi, nhưng tôi chẳng đem lại hanh phúc gì cho cô ấy mà chỉ toàn phẫn uất, cô đơn, vì sự lãnh đạm của tôi mà ra nông nỗi này”.
Hắn nhìn con gái của Khanh, nó đưa đôi mắt đen láy, buồn, nhìn lại hắn. Hắn hỏi: “Con tên gì?”
Đứa bé đáp: “Con tên Hoài Ngọc”.
Hắn thoáng rùng mình. Đưa tay quệt nhanh một giọt nước mắt. Trên di ảnh, Khanh đang cười mỉm nhìn hắn. Hoài Ngọc. Khanh, em vẫn dành cho tôi một chỗ đứng sao?
Hắn dở từng trang giấy, nét chữ Khanh nghiêng nghiêng, uốn lượn.
– “Này, đồ gàn, yêu Khanh sao không chịu nói? Đúng là đồ gàn!”
Có bông phượng xếp hình cánh bướm, bên có đề chữ: “Đồ gàn, người ta nói yêu ai thì xếp hoa phượng thành cánh bướm, ghi lên đó những lời yêu thương, sau họ sẽ yêu mình. Khanh ngốc lắm, Khanh ghi tên anh ta mất rồi, kiếp này, đồ gàn là bạn thôi!. Đồ gàn tốt với Khanh lắm, niếu có kiếp sau, chúng mình sẽ lại nhặt hoa phượng, lúc đó Khanh sẽ viết cho đồ gàn thật nhiều lời yêu thương.”
Hắn đưa tay gỡ cánh bướm ra khỏi trang giấy úa vàng. Gió thổi mạnh khiến cây phượng vĩ già lao xao. Hắn thả cánh bướm bay lên, gió cuốn tất cả về một nơi xa. Hắn bước ra khỏi cổng trường, gió tạt vào vạc áo phất phơ, đâu đó bên tai nghe như tiếng gọi:
– “Đồ gàn, đi đâu đó?”
Cây Phượng vĩ già nghiêm trang trông theo bóng hắn, đến khi chỉ còn là một chấm nhoà khuất vào dòng người xuôi ngược.
Theo : Truyenngan.com.vn

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

Tin Tức Mạng: 10 triệu đồng thuê sát thủ bắn người tình

Tin Tức Mạng: Một giám đốc ở Bà Rịa – Vũng Tàu bị kẻ đâm thuê chém mướn “xử lý” bằng chính khẩu súng ông này nhờ thủ phạm mua giúp.
VKSND tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đang hoàn tất hồ sơ để truy tố bà Hoàng Thị Ngọc Lan (46 tuổi) cùng 3 đồng phạm về hành vi giết người và tàng trữ, Tin Tức Mạng sử dụng trái phép vũ khí quân dụng.

Sau khi bàn bạc và được đưa trước 10 triệu đồng, tìm việc làm ở tphcm sáng 26/6, Hữu Thịnh mang súng K54, cùng Nguyễn Văn Toàn (32 tuổi) đi xe máy từ TP HCM xuống công trình xây dựng của ông Đức Thịnh ở xã Tân Hòa. Theo kết luận điều tra, bà Lan sống chung với ông Phạm Đức Thịnh (43 tuổi, giám đốc ở huyện Tân Thành) từ lâu. Từ cuối năm 2015 do liên tục mâu thuẫn, đầu tháng 6, bà Lan gọi điện cho Trần Hữu Thịnh (33 tuổi, ngụ Hải Phòng) nhờ “xử lý” người tình.
Toàn đứng ngoài chờ, việc làm ở tphcm Hữu Thịnh mang súng K54 đi vào gặp và khi bị ông Đức Thịnh hỏi: “đến đây có việc gì ?”, tên này đã rút súng bắn hai phát. Nạn nhân bị thương tật 52%. Sau khi gây án, Hữu Thịnh đưa súng nhờ Nguyễn Ngọc Hải (43 tuổi, ngụ Khánh Hòa) cất giữ.
Quá trình điều tra, công an xác định hung khí gây án chính là khẩu súng mà nạn nhân đang nhờ Hữu Thịnh mua để “phòng thân”. tuyển dụng nhân viên bán hàng siêu thị Hiện hành vi mua bán trái phép vũ khí quân dụng này đang được Công an Bà Rịa – Vũng Tàu tách riêng, điều tra trong một vụ án khác.

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2016

Sức Khỏe Y Tế: Cholesterol Máu Cao

Sức Khỏe Y Tế: Cholesterol là một dạng chất béo có vai trò quan trọng trong màng tế bào và là thành phần tạo nên một số hormon. Khi cholesterol quá nhiều trong máu, nó có thể tạo thành những lắng đọng mỡ gây bít tắc động mạch, làm tăng nguy cơ đau tim và đột quị.
Dấu hiệu và triệu chứng

Cho lesteron máu cao không gây ra triệu chứng. Sức Khỏe Y Tế Xét nghiệm máu là cách duy nhất để phát hiện tình trạng này.
Nguyên nhân
– Lười vận động, tim viec tai sieu thi béo phì và chế độ ăn không lành mạnh góp phần làm tăng LDL cholesterol “xấu” và làm giảm HDL cholesterol “tốt”.
–  Cơ địa di truyền khiến tế bào không loại bỏ được LDL cholesterol ra khỏi máu hoặc khiến gan sản sinh quá nhiều cholesterol.
Xét nghiệm và chẩn đoán
– Xét nghiệm máu kiểm tra nồng độ cholesterol
Cholesterol toàn phần: ≥ 240mg/dL .
LDL cholesterol: ≥ 160mg/dL.
HDL cholesterol: ≤ 40mg/dL.
Triglycerides:≥ 200mg/dL
Để có kết quả chính xác, sieu thi tuyen dung không nên ăn hoặc uống bất kỳ thứ gì (trừ nước) trong 9 – 12 tiếng trước khi lấy mẫu máu.
Điều trị
Thay đổi lối sống: ăn chế độ ăn lành mạnh, thường xuyên vận động thể lực và tránh hút thuốc.
Dùng thuốc:
–  Các thuốc nhóm statin. Tuyển nhân viên bán hàng siêu thị Có tác dụng ức chế một chất mà gan cần để tạo ra cholesterol và giúp tái hấp thu cholesterol từ những lắng động ở thành động mạch. Nhóm thuốc này gồm atorvastatin (Lipitor), fluvastatin (Lescol), lovastatin (Altoprev, Mevacor), pravastatin (Pravachol), rosuvastatin (Crestor) và simvastatin (Zocor).
–  Các resin gắn acid mật, gồm cholestyramine (Prevalite, Questran), colesevelam (WelChol) and colestipol (Colestid) làm giảm cholesterol gián tiếp nhờ gắn vào acid mật, khiến gan phải sử dụng lượng cholesterol thừa để tạo thêm acid mật, nhờ đó làm giảm cholesterol trong máu.
–   Chất ức chế hấp thu cholesterol như ezetimibe (Zetia), thường được dùng kết hợp với statin
Nếu có triglycerides trong máu cao, có thể điều trị bằng:
–  Các thuốc nhóm fibrat, ban hang sieu thi như fenofibrate (Lofibra, Tricor) and gemfibrozil (Lopid) làm giảm sản sinh cholesterol lipoprotein tỷ trọng cực thấp (VLDL) ở gan và đẩy nhanh việc loại bỏ triglycerides ra khỏi máu.
–  Niacin (Niaspan) hạn chế sản sinh LDL and VLDL cholestero ở gan
Phòng ngừa
–          Giảm số cân thừa
–          Chọn những loại thực phẩm lành mạnh có lợi cho tim.
–          Tập luyện thường xuyên
–          Không hút thuốc lá.

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2016

Truyện Tình Yêu: Em Đáng Giá Bao Nhiêu Tiền?

Truyện Tình Yêu: Em có thể trả lời câu hỏi này trong bao lâu? Trả lời thật lòng đi! Em có giá bao nhiêu? Có thể em sẽ trả lời: “Không, em là vô giá, không ai mua được em”. Đúng! Không ai mua được em nhưng em đang bán em đấy, biết không? Em đang bán em với những mức giá mà em cho là hợp lý. Cái giá đó là bao nhiêu?
Có người bán mình với giá chỉ bằng một thói quen. Rõ ràng hết cảm xúc với nhau rồi nhưng vì thói quen mà vẫn không dứt ra khỏi mối quan hệ nhạt nhẽo ấy. Vì lo sợ không tìm thấy ai “mua” mình với giá cao hơn. Vì sợ cô đơn, Truyện Tình Yêu sợ thành thứ hàng tồn kho, hàng ế.
Lại có người bán mình với giá bằng những nỗi đau, bị đánh đập, bạo lực, bị bạo hành tinh thần bằng sự lăng nhăng và lập lờ của kẻ khác. Chấp nhận đau lên đau xuống rồi đổ lỗi cho tình yêu mà quên rằng nếu là tình yêu, chúng ta phải cảm nhận được hạnh phúc, thoả mãn. Không có cái gọi là tình yêu mà lại khiến ta đau khổ. Truyện tình yêu Thứ khiến ta đau khổ không gọi là tình yêu mà phải gọi là nhục hình, là hành xác.

Có cô gái nhỏ hai con vật vã khóc rằng chồng em hết yêu em rồi. Anh ta ngang nhiên cặp bồ, đi nhà nghỉ. Anh ta về đánh đập em. Vì con mà em không thể ly dị. Rồi em nghĩ em đang bán cuộc đời mình bằng tương lai của hai đứa con cần có bố. Thật ngớ ngẩn khi nghĩ thế. Em chỉ có thể chấp nhận thực tại này nếu bản thân em bị phụ thuộc vào kinh tế, em bất tài, vô dụng. Em không tự nuôi nổi em thì đương nhiên, em phải chịu kiếp trâu ngựa osin này. Bằng em tự kiếm sống nuôi mình, nuôi con được mà vẫn bám víu lấy cuộc hôn nhân đó thì em đang giết cả em lẫn ai con mình. Giữa việc con có bố với việc con sinh ra trong một gia đình không tình yêu, không tử tế, không hạnh phúc thì nó không khác gì tra tấn cả đời với chúng.
Lại có cô gái nhỏ hỏi anh: “Anh ơi, em không biết phải làm sao nữa. Em yêu anh ấy nhưng anh ấy thờ ơ với em, anh ấy không quan tâm tới em. Em có nên tiếp tục không? Có khi nào anh ấy tỉnh ngộ mà quay lại với em không? Bởi bảo em bỏ anh ta thì em không làm được”. Trời ạ, nếu biết ăn vào sẽ ngộ độc thì sao em còn cố công ăn? Không lẽ cuộc đời em không có anh ta là em sẽ chẳng có gì nữa sao? Em không ngu đần, sứt môi, lồi rốn, em không phải thứ cho không biếu không? Sao lo không có trai nào trân trọng em? Thật buồn khi phải nói rằng nếu em như thế, giá của em quả là vô giá… trị.
Hay có cô gái nọ bảo anh: “Em chẳng cần danh phận. Em chỉ cần anh ấy yêu em. Dù anh ấy đã có vợ” thì em ơi, giá của em cũng thật bèo. Bởi xét cho cùng em cũng chỉ là thứ đồ thêm cho phong phú cuộc đời của gã đàn ông nọ. Và vô tình, vợ anh ta cũng bị em làm cho mất giá.
Tôi bảo này, em ạ, giá trị của em không nằm ở việc họ bỏ ra bao nhiêu để mua em mà nó nằm ở việc em định giá bản thân mình thế nào. Tôi chẳng nói về những cô gái thực dụng dù họ mới là những người định giá rất rõ ràng. Như phải có SH mới yêu, như phải đi xế hộp, nhà biệt thự hay là con ông này bà nọ. Nhưng thấy không, họ định giá được bản thân họ. Như thẻ Visa vài chục triệu, một căn hộ blah blah và đổi lại, họ yêu, cung phụng, chiều chuộng bằng tất thảy thân xác họ. Thì họ cũng đáng giá hơn là những cô gái đang khổ sở, vật vã vì cái gọi là yêu. Thật đấy! Đừng mơ mộng nữa.
Rồi, giờ thì em có thể trả lời cho tôi, một cách thật lòng, em sẽ bán em với giá bao nhiêu?
Theo: miendatit.com

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016

Đọc Báo Gia Đình: Cảnh Sát Cơ Động Có Tư Lệnh Mới

Đọc Báo Gia Đình: Thiếu tướng Phạm Quốc Cương được Thủ tướng bổ nhiệm giữ chức Tư lệnh Cảnh sát cơ động, Bộ Công an.
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa ký quyết định bổ nhiệm thiếu tướng Phạm Quốc Cương, Phó tư lệnh Cảnh sát cơ động giữ chức Tư lệnh Cảnh sát cơ động (Bộ Công an), Đọc Báo Gia Đình thay trung tướng Nguyễn Văn Vượng nghỉ hưu vào tháng trước.

Trước khi làm Phó Tư lệnh Cảnh sát cơ động, tướng Cương là Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội.
Bộ Tư lệnh Cảnh sát cơ động hiện quản lý lực lượng đặc nhiệm, lực lượng tác chiến đặc biệt, lực lượng bảo vệ mục tiêu, lực lượng huấn luyện và sử dụng động vật nghiệp vụ. Đơn vị được giao lên phương án tác chiến chống hoạt động phá hoại an ninh, bạo loạn vũ trang, khủng bố, bắt cóc con tin; giải tán các vụ gây rối, biểu tình trái pháp luật; trấn áp tội phạm có sử dụng vũ khí…
Bộ Tư lệnh Cảnh sát cơ động có 9 Phó tư lệnh.
Theo : Vnexpress.net

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016

Truyện Tình Yêu: Son Môi Và Anh

Truyện Tình Yêu: Tôi ghét những thỏi son, chính xác là như vậy nhưng đó là tôi của thời điểm 3 năm trước.
Hồi đó, tôi không ăn vận được đẹp như bây giờ, hồi đó khi là cô sinh viên năm thứ 3 tôi vẫn khoác cho mình những bộ cánh đơn giản, thoải mái và có phần quê mùa. Đôi khi tôi còn xem thường mình bằng cách xỏ đôi dép tổ ong huyền thoại lên giảng đường đại học. Không như những cô bạn gái xinh xắn khác, tôi chẳng thích tô điểm cho khuôn mặt mình bằng những thỏi son hay kem trang điểm, Truyện Tình Yêu vì tôi yêu thích sự mộc mạc và vẻ ngoài tự nhiên.

Tôi còn nhớ mùa đông năm ấy, cơn mưa phùn đầu mùa kèm theo những cơn gió mùa đông rét mướt; tôi co ro bên chiếc giường đơn của kí túc xá phát hờn vì chứng bệnh kinh niên của mình. Việc làm ở tphcm Da tôi bắt đầu trở nên khô sần vì tiết trời thay đổi, bàn chân đã có dấu hiệu của nứt nẻ kèm theo việc đi lại khó khăn vì gót chân đau nhức. Đôi môi khô cũng trở nên nhợt nhạt, nhìn mình vào gương tôi thấy mình trở nên tệ hại quá thể.
Đó là mùa đông đâu tiên tôi sắm cho mình thỏi son trong ngưỡng đầu cuộc đời, nhưng thỏi son ấy chỉ là một thỏi son đơn giản, nó chỉ có chức năng dưỡng là chính. Nó chẳng khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn, đôi môi tôi vẫn khô và nhạt nhòa giữa những màu sắc rực rõ của hàng ngàn đôi môi khoe sắc bên cạnh. Sieu thi tuyen dung Tôi chẳng quan tâm nhiều đến việc ấy, rồi mùa đông cũng qua, tôi lại trở về cô sinh viên với chiếc áo phông đơn giản, chiếc túi xách nhỏ chỉ chứa một quyển vở duy nhất và đôi khi sơ sài lại xỏ đôi dép tổ ong lên giảng đường cùng nhóm bạn.
Rồi thì tôi ra trường, những vấp váp đầu đời khiến tôi thay đổi. Tôi ghét những kẻ với cái suy nghĩ thực dụng, những kẻ chỉ biết đến cái ngoại hình bắt mắt, những kẻ ham sắc với đôi mắt như nhìn thấu tâm can với người đối diện. Từ một đứa con gái bình thường, tôi chẳng biết mình đã trải qua và thay đổi như thế nào. đèn led dây trang trí Tôi cắt phăng mái tóc dài đen mượt, nhuộm màu nâu đỏ rực rỡ, tôi sắm cho mình những bộ cánh trên người chẳng thể nào gợi cảm hơn, rồi thì tôi học trang điểm học cách biến mình trở thành một con người khác. Những thỏi son bắt đầu xuất hiện, từ màu sắc nhẹ nhàng đến những gam màu nổi bật, mạch điều led matrix đôi khi cũng xuất hiện gam màu trầm. Tôi thay đổi màu son liên tục, miễn nó theo thứ cám xúc mỗi ngày tôi phải đối mắt. Một ngày bình thường, tôi sẽ ăn vận đơn giản trang điểm nhẹ nhàng cùng màu son hồng cánh sen kiều diễm, nhưng có những ngày tôi khiến mình trở thành một quý cô sexy với màu son đỏ và những bộ cánh bắt mắt nhất có thể. Nói cách khác, tôi biến mình theo tính chất công việc nhưng ở một góc độ nào đó sâu thẳm trong tim vì tôi thấy mình cô đơn và trống trải. Truyện tình yêu Hàng ngày tôi đối mặt với nhiều kiểu người, nhiều đôi mắt dò xét và vô vàn cung bậc cảm xúc phúc tạp. Tôi trở nên gượng gạo trong những nụ cười giả tạo, những cái bắt tay nồng nhiệt và những ánh nhìn trơ trẽn của bao con người. Tôi trở về căn phòng trọ của mình mỗi khi màn đêm đã buông xuống, tôi gột rửa những lớp phấn dầy, tôi cởi bỏ những bộ cánh rực rỡ. Chỉ có khoảng thời gian ít ỏi đó mới khiến tôi cảm giác bình an và nhẹ nhàng nhất có thể. Có một điều chẳng bao giờ tôi thấy mình thay đổi, đó là tôi thích sự thoải mái nhưng có một điều tôi phải thừa nhận rằng cuộc sống này quá khốc liệt để biến tôi trở thành con người khác. Về phòng tôi lại là tôi của ngày xưa, tôi vẫn chọn cho mình chiếc dép tổ ong để đi lại trong nhà thay cho những đôi cao gót kiêu kỳ. Tóc sẽ bối cao lên kèm theo chiếc băng đô để đảm bảo những lọn tóc không thể lòa xòa vào khuôn mặt, tôi sẽ mở nhạc nhẹ nhàng ở chế độ một bài và bắt đầu nấu bữa tối của mình. Khuôn mặt tôi sẽ trở nên bình yên trong khảng thời gian ít ỏi ấy, đôi khi tôi tự mỉa mai mình nếu có đủ điều kiện tôi chỉ cần một chú chó, một không gian nhỏ của riêng tôi và sống hết chẳng đời còn lại. Nhưng quay về thực tại, đồng lương ít ỏi chỉ đủ cho tôi trang trải qua ngày và tô vẽ thêm cho ngoại hình chút ít. Cuộc đời tôi sẽ tiếp nối những chuỗi ngày như vậy nếu như tôi không gặp anh. Ngày đâu tiên gặp anh, tôi hờ hững như những con người mà trước đó tôi từng quen biết, chỉ có một điều khác rằng hôm đó tôi vội chạy ra ngoài vì sực nhớ ra gần đến ngày mà trong tủ tôi chẳng còn cái nào dự trữ nữa. Khoác vội chiếc áo dạ bên ngoài bộ đồ ngủ ở nhà, vẫn chiếc dẹp tổ ong cũ tôi phi thẳng vào cửa hàng tự chọn và vô tình va phải vào người anh. Ngước mắt nhìn con người gần như đối diện, tôi chỉ nhẹ gật đầu rồi đi thẳng chẳng buồn nói tiếng nào vì trong người cơn đau mỏi đang khiến tôi vô cùng khó chịu. Lúc ra quầy thanh toán, chị bán hàng tinh tế tìm túi bóng tối màu cho tôi nhưng tiếc thay chẳng còn chiếc nào sót lại. Bóng led 7 màu Tôi chẳng thấy điều đó quan trong gì hơn việc tôi muốn về phòng ngay bây giờ và nằm nghỉ. Tôi nhẹ nhàng mỉm cười với chị bán hàng “Thôi khỏi cần chị ơi!! Chị cứ cho em vào túi thường cũng được.” Chị bán hàng mỉm cười nhìn tôi với ánh mắt vui vẻ rồi nói “Vậy em chịu khó giúp chị nhé!!”
….- Không vấn đề gì đâu chị, em về chị nhé!!
– À, ừ em về nhé!!
Và khi quay lưng ra khỏi cửa hàng tôi mới biết rằng chàng trai lúc nãy đã đứng bên cạnh tôi lúc nào chẳng hay biết nữa. Với tôi chẳng hề hấn gì, vì chuyện đó là một điều bình thường, tôi cũng chẳng còn trẻ để ngại ngùng gì với vấn đề thường xuyên ấy nữa.
Lần thứ hai tôi gặp anh, tôi lại là con người khác. Hôm đó công ty có tổ chức sự kiện cho một nhà đầu tư lớn vậy nên chắc chắn tôi phải biến mình trong những bộ cánh rườm ra, tôi lại đi những đôi cao gót và trưng bộ mặt giả tạo với những ông to bà lớn của đối tác. Và tôi lại đụng độ với anh, anh nhìn tôi và tất nhiên tôi mỉm cười tươi nhất có thể, chào anh trước mặt giám đốc và những đồng nghiệp bên công ty của tôi. Anh khẽ chau mày nhìn tôi khó hiểu rồi thì chúng tôi lướt qua nhau như những con người khác. Cuối ngày khi những ồn ào nào nhiệt đã trầm lắng, tôi mới bắt đầu dắt xe trở về, lúc này tôi vô cùng mệt mỏi, tôi thấy mắt mình chỉ muốn sụp xuống, đôi môi trở nên cứng đơ vì những nụ cười giả tạo và đôi chân đau nhức khi đứng trên giày cao gót quá nhiều. Tôi đội mũ bảo hiểm và toan nổ máy thì anh gọi tôi từ phía sau, module led p10 tôi quay lại thì thấy anh trong bộ cánh trang nhã nhưng vô cùng sang trọng. Anh nhìn tôi rồi đưa tôi chiếc túi mình đã để quên lúc nãy, tôi có hơi bối rối nhưng nhanh chóng lấy lại khuôn mặt bình thường rồi nói lời cảm ơn. Đang xin phép để về thì tôi lại bị anh gọi lại, anh nhìn tôi khiến tôi cảm thấy có phần ngượng ngùng, tôi hỏi anh:
– Có việc gì nữa không anh??
Anh chẳng nói gì tiến lại gần tôi, cả lời nói và hành động dường như song song cùng lúc. “Em quên chừa cài dây nón bảo hiểm này…”
Khoảnh khắc đó tôi như quay cuồng trong mớ cảm xúc lẫn lộn nhau, tôi không kịp phản kháng thì bàn tay anh đã lùa qua lọn tóc rối và nhanh chóng thắt dây nón cho tôi. Thao tác vô cùng dứt khoát và nhanh gọn khiến tôi thấy mình như một bức tượng chẳng thể làm gì khác, khuôn mặt tôi nóng ran và dường như tôi hiểu nó đỏ lên như thế nào. Nhưng anh thì khác, khuôn mặt anh vẫn bình thường như không hề có chuyện gì xẩy ra, lúc này anh mới bảo tôi:
– Thôi em về đi kẻo muộn, cận thận nhé!
Những ánh đèn cao áp chiếu vào khuôn mặt tôi làm tôi bừng tỉnh, tôi chạy xe chầm chậm trên con đường đông đúc, những suy nghĩ cứ xô đẩy tôi làm tôi trong tâm trạng rối bời. Tôi không biết mình đã về phòng như nào trong khi cầm lái xe một cách vô thức …và chúng tôi bắt đầu từ đó.
Anh là người chủ động trước với tôi, tuy nhiên tôi luôn giữ cho mình một thái độ nhất định. Tôi đã từng nhận thức được chuyện tình cảm của cô bạn thân vậy nên tôi luôn thận trọng trong những mối quan hệ như vậy. Đặc biệt là những con người như anh, anh không hẳn xấu nhưng anh quá chủ động sẽ khiến tôi có cảm giác không an toàn. Anh nói lời yêu tôi sau những cuộc điện thoại, những buổi đi dạo quanh khu vui chơi nhộn nhịp. Còn tôi, thứ tình cảm tôi dành cho anh thật khó diễn tả, tôi không ghét anh nhưng tôi cũng không hoàn toàn tin tưởng con người của anh. Nếu ghét một ai đó tôi sẽ chẳng bao giờ đi sâu vào mối quan hệ với người đó, nhưng nếu tin anh tôi đã chẳng từ chối anh khi anh nhìn sâu vào mắt tôi và ngỏ lời yêu sâu đậm.
Anh chẳng bỏ cuộc khiến tôi ngạc nhiên, tôi nghĩ những người con trai chủ động quá mức sẽ rất dễ cả thèm chóng chán. Nhưng anh lại khác, anh bắt đầu quan tâm tôi nhiều hơn, anh còn để ý đến những thỏi son của tôi được dùng mỗi ngày với những cái cau mày khó hiểu. Tôi chỉ thấy anh cười với tôi khi thấy tôi đơn giản sau mỗi giờ làm. Tôi vẫn vậy nhưng tôi thấy mình bắt đầu có những sự thay đổi trong cảm xúc của mình, ít nhất tôi thấy thoải mái khi bên cạnh tôi, tôi có thể trò chuyện với anh một cách tự nhiên, có thể là tôi của những ngày xưa mà tôi đã bị thời gian che dấu.
Một ngày bình thường, anh hẹn tôi đi dạo, tôi đi bên cạnh anh nhỏ bé đến nhường nào; anh khẽ nắm lấy tay tôi và tôi cảm nhận được cái nắm tay đầy ấm áp, tôi để yên bàn tay mình trong lòng tay anh. Anh dắt tay tôi đi trong tiết trời mùa xuân êm dịu, rồi đột ngột anh quay sang tôi kéo tôi vào lòng như một cơn gió đầu mùa có chút ngông cuồng và nồng ấm.
Và anh lại ngỏ lời với tôi…
– Cho anh một cơ hội được chăm sóc em được không??
Tôi thấy tim mình đập mạnh, tôi sợ giây phút như bây giờ nó là một điều rất khó để quyết định và nói một lời gì đó. Tôi ấp úng hỏi lại anh:
– Vì sao anh lại chọn em??
– …em đừng dùng son môi đậm màu nữa được không??
Tôi ngạc nhiên…. “sao anh lại trả lời em bằng một câu hỏi như vây?” Anh lại siết mạnh tôi vào lòng hơn…
– Chẳng phải em không thích son môi, chẳng phải em thích sự thoải mái??
– Sao anh biết, tôi ngạc nhiên thốt lên.
Anh buông lỏng tôi ra, nhìn rất sâu vào mắt tôi rồi mỉm cười, nụ cười khiến tim tôi tan chảy.
– Chẳng phải tự nhiên mà anh biết em thích dùng túi xách màu trắng, chẳng phải tự nhiên mà anh biết số điện thoại của em. Em không thắc mắc vì sao lần đó khi anh trả chiếc túi cho em, anh lại khẳng định rằng chiếc túi xách đó là của em chứ không phải của ai khác. Em có nhớ lần đầu em va vào anh ở cửa hàng tự chọn anh đã hạnh phúc đến như thế nào không??? Anh đã tìm em rất lâu, đã có những lúc dường như vô vọng để rồi tình cờ gặp lại em anh biết rằng lần này anh không thể mất em thêm lần nữa.
Tôi ngạc nhiên về câu trả lời của anh rồi hỏi anh trong sự sửng sốt cao độ:
– Anh từng biết em??
– Tất nhiên rồi, đồ ngốc! có thể trong em anh chưa bao giờ đặc biệt nhưng với anh em luôn là cô gái ngốc nghếch, là cô gái khiến anh có thể tìm cho mình hai chứ bình yên trong những ngày u tối nhất. Bốn năm trước có quá nhiều biến cố ập đến trong cuộc đời của anh; quá chán nản anh quyết định rời khỏi thành phố bằng việc bắt tuyến xe bus đầu tiên mình sẽ gặp trong ngày; mặc kệ điều đó có thể dẫn anh tới chỗ nào chăng nữa. Rồi anh dừng chân tại trường em, chưa bao giờ anh bất ngờ đến như vậy. Từ phố xá ồn ào và bon chen, anh đến với một ngoại thành Hà Nội nhẹ nhàng và sâu lắng. Anh như lạc vào thế giới khác, ở đó anh tìm thấy em…cô gái mặc chiếc áo phông vàng nhạt, khoác trên mình chiếc túi nhỏ xíu, bàn chân đi chiếc dép tổ ong quá cỡ, miệng cười tươi, lí lắc và vô cùng nghịch ngợm. Em quậy quá thể làm anh chú ý, led hắt nhưng rồi em lại im lặng đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Và khi em nhìn anh cười, anh hiểu rằng mình cần một cô gái như vậy để tìm lại cho mình khoảng lặng bình yên trong dòng đời xô đẩy.
Rồi anh ngập ngừng hỏi tôi… “Có phải anh chưa đủ niềm tin cho em hai chữ an toàn…nhưng anh sẽ không từ bỏ miễn em đừng rời xa anh không???”
Lần này tôi hiểu mình nên làm gì để đưa ra một quyết định, nếu không phải bây giờ chắc lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi tìm cho mình được một ai khác như vậy nữa.
Khi khi cơn gió đầu mùa mang theo mùi hương nồng nàn của tiết trời mùa xuân, tôi siết tay anh thật chặt và mỉm cười:
– Em sẽ vẫn ở đây và sẽ bên cạnh anh như bây giờ!!! Nhưng son môi, tôi ngập ngừng thắc mắc vì sao anh lại không thích son môi…
Không để tôi nói hết câu, anh xoa nhẹ đầu tôi như thể một đứa trẻ ngoan rồi tiếp lời:
Màu son môi sẽ biểu hiện cảm xúc của em, son càng đậm càng thể hiện những áp lực công việc mà em phải chịu đựng. Vậy nên, anh chỉ muốn thấy em như ngày xưa để em được là chính mình, được tự do làm những gì mình thích, được…
Chẳng để anh nói hết câu, tôi òa khóc ôm lấy anh, chỉ biết rằng ngay lúc đó những nỗi niềm của tôi như một dòng chảy được khơi thông và ào ạt tan biến, tôi chẳng cần mong gì lớn lao hơn nữa, tôi chỉ cần một ai đó hiểu tôi như vậy nghĩa là tôi đã tìm cho mình một nữa mảnh ghép sót lại cuối cùng.
Anh vỗ về tôi, thôi đừng khóc nữa, đồ ngốc này…anh vẫn ở đây mà!
Em không ngốc…ừ không nói em ngốc nữa nhưng mà này “Ngốc, anh yêu em!!!”