Thứ Sáu, 30 tháng 12, 2016

Báo Gia Đình: Camera Trạm Thu Phí ‘Lật Tẩy’ Tài Xế Xe Tải Tông Chết Người

Báo Gia Đình: Từ dữ liệu camera ở trạm thu phí, cảnh sát đã lần ra tài xế ôtô tải đâm chết người đi xe máy, bỏ chạy khỏi hiện trường.
Công an huyện Cẩm Xuyên (Hà Tĩnh) đang tạm giữ Đào Ngọc Tân (39 tuổi) để điều tra về tội Vi phạm quy định về điều khiển phương tiện giao thông đường bộ.

Khoảng 2h ngày 11/12, trên quốc lộ 1A đoạn qua xã Cẩm Vịnh, xe tải do Tân điều khiển đã tông tử vong anh Trần Quốc Tuấn (21 tuổi) đi xe máy ngược chiều. Báo Gia Đình Sau tai nạn, tài xế lái xe trốn khỏi hiện trường.
Ngay trong đêm, Công an huyện Cẩm Xuyên trích xuất các camera tại hai điểm thu phí cầu Rác (Hà Tĩnh) và trạm thu phí Bến Thủy (Nghệ An). Sau nhiều ngày, sàng lọc 15 chiếc xe bị nghi ngờ nhiều nhất, nhà chức trách đã lần ra được Tân.
Tuy nhiên, anh ta đã trả chiếc xe gây tai nạn cho một doanh nghiệp ở Thanh Hóa, tiếp tục nhận lái thuê cho các chủ hàng khác theo lịch trình từ Thanh Hóa đi vào các tỉnh miền Trung
Theo nhà chức trách, ban đầu Tân không thừa nhận việc gây tai nạn, nhưng trước nhiều bằng chứng được đưa ra, anh ta đã nhận tội.Nhiều tổ công tác được bố trí các ngả đường để “đón lõng”. Khoảng 14h ngày 25/12, Tân bị tạm giữ khi đang di chuyển từ Quảng Trị về Nghệ An.
Theo : Vnexpress.net

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2016

Truyện Tình Yêu: Mua Nhớ Đã Qua

Truyện Tình Yêu: Tôi và Hiển là đôi bạn thân. Người ta nói rằng tình bạn khác giới vốn dĩ rất khó để tồn tại, vì một trong hai người sẽ có tình cảm với nhau. Một là có tất, hai là mất hết. Tôi biết, điều đó là đúng. Vì tôi vốn dĩ thích Hiển ngay từ lúc tôi nhìn hình ảnh trên Facebook. Tuy nhiên, vì khoảng cách hai đầu Hà Nội – Sài Gòn khá xa, và vì tôi cũng chẳng có đủ niềm tin vào chính bản thân mình, thế nên giữa hai chúng tôi cứ chỉ đơn thuần là bạn bè thế thôi.

Tôi cũng chẳng có tham vọng quá cao xa gì, Truyện Tình Yêu đơn giản là thỉnh thoảng cuối tuần nhắn tin cho nhau, lúc buồn thì gọi điện than thở ỉ ôi, và cũng có những bí mật chúng tôi chỉ kể cho nhau mà không hề nói với bất kì ai. Dĩ nhiên, Hiển cũng thế. Anh cũng sẽ chẳng nói điều đó với… người yêu của anh.

Tôi thích Hiển, mặc dù Hiển đã có người trong lòng. Tôi biết ngay mà, một người đẹp trai, nói chuyện có duyên dù hơi… đanh đá như Hiển thì chắc chắn sẽ chẳng có cơ hội nào cho tôi. Mà tôi, thì vốn dĩ cũng quá quen với cảnh đơn phương rồi. Hiển là người đã khiến tôi hiểu thế nào là học cách yêu lại từ đầu, vì sau 7 năm vô vọng với một mối tình đơn phương thời trung học, tôi đã “phải lòng” anh chỉ vì anh đã nhắn tin quan tâm như một người bạn khác giới. chống sét Thế nhưng, tôi biết mình vẫn chỉ ảo vọng và tự “làm lố” vấn đề đó lên thôi, chứ với tôi, Hiển vẫn xem tôi như một người bạn thân tâm lý, và chỉ thế thôi.


Hiển rất yêu Hoài An – một cô gái đang sinh sống ở Sing, nhỏ hơn Hiển một tuổi, tức là bằng tuổi tôi. Hiển bảo rằng cô ấy chẳng xinh đẹp, cũng không có gì nổi bật, thế mà chẳng hiểu sao anh lại chẳng thể bỏ qua cô gái ấy. chống sét nhà xưởng Dù cứ hợp-tan-hợp-tan rồi lại hợp, Hiển vẫn luôn cố gắng duy trì mối quan hệ đó. Anh bảo mỗi lần cả hai giận dỗi nói lời chia tay nhau, anh cũng từng chơi đùa với rất nhiều cô gái khác, nhưng mà anh lại chẳng có cảm xúc gì với họ cả. Và thế rồi, anh lại muốn quay trở về bên người con gái mà anh yêu thương hôm nào. Tôi biết, mặc dù mình chỉ là một người bạn dự bị mỗi khi Hiển buồn, cần có người tâm sự, nhưng tôi vẫn vui, vì ít nhất, tôi cũng có cơ hội được nói chuyện với anh.

Một ngày tháng 8, tôi ra Hà Nội có việc. bản đồng tiếp địa
 Tôi rất thích tiết trời Hà Nội vào khoảng thời gian này. Chẳng quá nóng nực hay lạnh lẽo, rất mát mẻ và lãng mạn, đây đúng là không gian lý tưởng với một đứa thích vẽ ảo tưởng giữa đời thực như tôi. Dĩ nhiên, tôi không quên hẹn Hiển một buổi gặp mặt ăn trưa. Ngày hôm ấy, Hoài An cũng đã về lại Hà Nội để xả stress sau một khoảng thời gian học tập dài đằng đẵng. Và thế là, cả ba chúng tôi tụ họp với nhau sau một khoảng thời gian chỉ suốt ngày nhìn những dòng chữ của nhau qua điện thoại.

Hoài An đúng là một cô gái thuộc dạng “nhìn như ngôn tình”. Khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, đôi mắt to tròn, đôi môi luôn luôn in đậm sắc đỏ ngọt lịm, cột thu lôi
 kết hợp cùng mái tóc xoăn lượn sóng bồng bềnh. Cô ấy khác hẳn một đứa con gái tóc rối bù thiếu sức sống, khuôn mặt bị lấp đầy bởi cặp kính cận cùng phong cách ăn mặc đơn giản đến nhàm chán như tôi.

Nhìn Hoài An xúc từng muỗng cơm thơm ngọt, chăm chút cho Hiển từng chút một, tôi vừa thấy mừng vừa thấy xót xa trong lòng. Tôi biết mình cần giấu đi điều gì và thể hiện ra điều gì. Có những món ăn, những loại thức uống cả tôi và Hiển đều rất thích, thiết bị đếm sét nhưng nếu Hoài An không thích, Hiển cũng không tìm đến chúng nữa. Hiển cũng không quan tâm hay chú ý đến cảm xúc của tôi. Mà cũng đơn giản thôi, vì tôi là gì của Hiển đâu, ngoài chức danh bạn thân. Tôi chỉ dám lén thở dài, chẳng muốn cho ai hay biết, vì dù sao, nỗi niềm đó cũng chỉ riêng tôi hiểu mà thôi.

Kể từ ngày hôm ấy, tôi quyết định rời xa Hiển để đến nước Anh du học – đất nước mà từ trước tới giờ tôi vẫn chưa có cơ hội với tay chạm tới. chống sét van
 Ngày còn bé, cứ nhìn thấy hình ảnh tháp Big Ben và cây cầu Tower Bridge trên bìa sách giáo khoa tiếng Anh là tôi tự bảo mình phải học tiếng Anh thật giỏi để một ngày được đến thăm quan nơi ấy. Giờ thì ước mơ cũng đã trở thành hiện thực. Anh cũng không cần tôi ở cạnh nữa, mà tôi cũng không cần vì ai mà phải ở lại Việt Nam. Đã không chung đường, cũng không cần phải vấn vương thêm quá nhiều làm gì cả.

Nước Anh lạnh lắm. Dù sao thì với một người con gái 20 tuổi như tôi, nước Anh đủ rộng lớn để tôi cảm thấy mình nhỏ bé đến nhường nào. cọc tiếp địa
 Cũng may là, ở đây còn có anh Michael Wong. Tôi thuê chung một căn hộ mà Michael đang sinh sống. 

Michael là người Hoa gốc Việt. Anh làm công việc thiết kế trong một công ty quảng cáo. Chúng tôi quen biết nhau qua Facebook của một người bạn khi tôi mới 18 tuổi. Ban đầu là nói chuyện hợp cạ, sau cùng là làm chung với nhau một số dự án. chống sét lan truyền Tôi du học ngành thiết kế, Michael lại là “dân lão làng” trong nghề này tại Anh. Tôi không biết sự tương phùng đó là duyên, hay là một sự may mắn nhất thời nữa…

Khoảng thời gian ở Anh, tôi không còn liên lạc nhiều với Hiển. Thiết nghĩ ai rồi cũng có cuộc sống mới. Ở Anh mọi thứ thật thơ mộng, kim thu sét
 lãng mạn, học tập cũng ổn, nhưng buồn. Có điều những nỗi buồn này, tôi chẳng thể kể cho Hiển nghe như hồi chúng tôi còn là “bạn thân”. Trong thâm tâm, tôi biết mình không thể bỏ mặc sự tự trọng của bản thân để quay trở về Việt Nam giữa chừng được. Dù đã có Michael hướng dẫn và động viên tôi nhiều lần, nhưng tôi vẫn cảm thấy cô đơn, trống vắng kinh khủng. Có một hôm, tranh thủ lúc rảnh rỗi, ngồi nhấm nháp bánh mì với trà nóng ở trường, tôi lân la lướt Facebook thì đã thấy Hiển đính hôn cùng với Hoài An. Cũng phải thôi, 25 tuổi là độ tuổi đẹp để một người đàn ông kết hôn mà. Tôi chỉ lặng lặng để một nút “like” lên status và hình ảnh của anh, dù rằng mắt đã cay xè từ lúc nào. Hóa ra, tôi vẫn còn nhớ anh, trái tim tôi vẫn còn đập vì anh nhiều hơn tôi nghĩ.

Biết tâm trạng tôi không tốt, ngày hôm sau, hóa chất gem
 Michael rủ tôi đi loanh quanh London để cảm thấy thư giãn. Michael luôn tốt với tôi như thế, vô điều kiện, không đòi hỏi. Tôi biết Michael không chỉ đơn thuần xem tôi như một người em gái, thế nhưng tôi chẳng thể làm khác được. Vậy mà ngày hôm đó, khi cùng nắm tay Michael dạo bước trên cây cầu Tower Bridge tuyệt đẹp, tôi có cảm giác như mình bước đi giữa một giấc mơ. Nhìn ngắm dòng người qua lại, nhìn ánh trăng len lỏi qua từng tòa nhà, con phố, tôi mới chợt nhận ra nỗi buồn của mình như nước chảy dưới chân cầu, tự nhủ rằng rồi tất cả cũng sẽ qua.

Và rồi, ở giây phút tôi đang lang thang xoay mình trong những suy nghĩ ấy, Michael bất ngờ lấy tay bịt mắt tôi từ phía sau. Anh bảo tôi quay lại. hóa chất giảm điện trở đất
 Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với mình, chỉ biết là khi mở mắt ra, trước mắt tôi là chiếc nhẫn cầu hôn từ Michael. Giữa giây phút yếu lòng và có một người đàn ông toàn tâm toàn ý với mình, tôi còn mong muốn gì hơn nữa đây. Thế là, tôi quyết định kết hôn với Michael. Không hẳn vì tôi yêu anh, mà còn bởi vì tôi muốn nói với một ai đó rằng tôi vẫn sống rất ổn nếu như không có người đó.

Và tôi, cũng có cuộc sống của riêng mình.

Thấm thoát ba năm trôi qua, cũng đã đến thời điểm tôi quay trở về Việt Nam sau một khoảng thời gian “biệt tích” ở Anh. Michael không quay về cùng tôi, thuốc hàn hóa nhiệt
 anh bận việc nên sẽ về Việt Nam sau tôi một tháng. Việc đầu tiên tôi quay trở về Sài Gòn là đến nhà riêng của Michael để cất đồ đạc, sau đó đến thẳng công ty quảng cáo lớn đã “săn” tôi từ lúc ở Anh để hoàn tất thủ tục.

Căn nhà của Michael chẳng khác gì một cung điện trong cổ tích. Có lẽ, cuộc sống đầy đủ, chẳng cần lo toan về vật chất, anh lại giỏi nên cũng chẳng có quá nhiều muộn phiền. Chỉ có điều, trong lúc tìm giấy tờ sổ hộ khẩu của căn nhà, tôi đã khám phá ra rằng, phụ kiện chống sét
 Michael từng…. có một người vợ. Bức ảnh của anh, vợ anh và con trai anh vẫn còn hiện rõ trong ngăn kéo. Hóa ra, Michael đã lừa dối tôi, vậy mà tôi chẳng hề hay biết.

Tôi gọi điện cho Michael, muốn anh xác nhận lại một lần cuối về những gì đã xảy ra. Không giấu nổi sự nghẹn ngào qua điện thoại, thiết bị chống sét
 anh nói rằng anh đã li thân với người phụ nữ đó, còn trên phương diện giấy tờ thì chưa, vì cô ấy vẫn còn muốn “chắt ép” thêm một chút lợi ích nữa từ anh. Nếu tôi biết điều này sớm, có lẽ tôi đã không có cảm giác mình bị lừa dối đến thế này. Và tôi chợt nhận ra, tôi vốn thật sự chẳng biết rõ về anh như tôi nghĩ.

Dù cho Michael không còn tình cảm với cô gái kia, nhưng tôi vẫn không hiểu vì sao anh chẳng chia sẻ với tôi điều gì, ngoài công việc của anh. Kim thu sét INGESCO Có lẽ là do tôi đã mù quáng lựa chọn nhanh chóng, chứ chẳng phải là do anh chỉ muốn chiếm đoạt lấy thể xác của tôi.

Kể từ ngày hôm ấy, tôi tránh mặt Michael. Tôi không nghe điện thoại của anh, cũng chẳng trả lời bất kì tin nhắn nào. Tôi quyết định ra Hà Nội. Kim thu sét LIVA
 Tôi không biết mình đang tìm kiếm điều gì, chỉ biết rằng lòng mình muốn an yên. Vẫn bầu không khí mát mẻ của tháng 8, vẫn là khoảnh khắc đi dọc bờ hồ với Hiển, nhưng giờ đây chỉ còn mình tôi mà thôi. Tôi quyết định chụp một tấm ảnh Hồ Gươm rồi đăng lên Facebook, thế mà chỉ vài phút sau, tôi đã nhận được một cuộc gọi từ một số điện thoại lạ lẫm. Tôi run run, nhấc máy lên, vẫn là giọng nói quen thuộc của ai đó:

“Em khỏe không? Anh đang đứng ở phía sau em này!”

Cái khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc tôi bắt gặp Hiển đứng ngay phía sau tôi dọc Hồ Gươm, tôi cứ ngỡ như trái tim mình vẫn còn trẻ trung như thuở 19, 20. Kim thu sét Erico
 Ngày hôm ấy, khi gặp lại nhau, chúng tôi đã lao vào nhau như hai kẻ thiếu thốn tình yêu từ rất lâu rồi. Chẳng bao giờ nói lời yêu nhau trước đó, nhưng những gì chúng tôi đã có với nhau thì còn hơn cả tình yêu. Dù Hiển đã có vợ, tôi cũng đã có chồng, nhưng chúng tôi đã phá bỏ khoảng cách đó chỉ trong phút chốc. Dù đó chẳng phải là chuyện đáng hoan nghênh, nhưng tình yêu vốn dĩ không có lỗi mà, phải không?

Đêm hôm ấy, khi ôm anh và cảm nhận hơi thở của anh từ lồng ngực, tôi mới thấy đáng lẽ anh mới là người mà mình nên thuộc về từ lâu. Hiển bảo rằng, Kim thu sét IONIFLASH
 anh và Hoài An vốn dĩ đã li thân sau một năm. Tuy nhiên, giữa anh và Hoài An đã có một đứa con là sợi dây ràng buộc. Dù không còn yêu, nhưng trách nhiệm là điều anh không muốn trả thiếu. Vì vốn dĩ, đứa con chẳng có lỗi gì. Giữa anh và Hoài An, không hiểu nhau là một chuyện, không thông cảm với sự khác biệt của nhau lại là chuyện khác. Anh bảo trong suốt một năm cưới nhau, Hoài An tối ngày tra khảo, kiểm soát và hoài nghi về bất kì mối quan hệ nào của anh, để xem anh có làm chuyện gì có lỗi với cô ấy không, kể cả tôi. Kết hôn sớm đôi khi sai lầm cũng là vì vậy.

Anh hỏi tôi có hạnh phúc không? Tôi bật cười, Kim thu sét CARITEC
 nếu hạnh phúc thì tôi đã chẳng làm chuyện sai trái của một người con gái đã có chồng như thế này. Tôi biết hạnh phúc không phải là thứ dễ dàng đạt được, phải giành giật nó, phải đuổi theo nó, phải nhảy thật cao để bắt lấy nó. Tôi bảo rằng cái ngày tôi xác định từ bỏ anh với mối quan hệ của Hoài An, tôi đã chẳng còn hi vọng nhiều gì vào thứ gọi là tình yêu chân thành nữa. Dù tôi biết tôi không thể đi cùng anh hay Michael đến suốt cuộc đời, nhưng những gì tôi nhận lại — như là đau khổ, như là chân thành, đều là thật.

Hiển bảo tôi hay thật, vì từ hồi chúng tôi làm bạn với nhau đến giờ, anh nhớ nhất vẫn là câu.- “Nỗi buồn… em chỉ kể cho anh nghe thôi. Kim thu sét SCHIRTEC
 Em không muốn làm phiền người khác bởi những gì khiến em phiền muộn. Vì em biết anh sẽ buồn cùng em, sẽ tìm cách giúp em. Mà cho dù nếu không giúp được em, thì anh là người duy nhất mà em không dè chừng khi tâm sự bất kì điều gì”. Tôi cũng chỉ biết mỉm cười, ôm anh thật chăt. Có lẽ một tình yêu đẹp không phải là sống với nhau đến đầu bạc răng long hay đi đến cùng trời cuối đất, mà là ở những thời khắc đẹp nhất trong đời, có người mà bạn muốn thật tâm ôm vào lòng và họ cũng vậy.

Chúng tôi sống cùng nhau kể từ ngày hôm đó, hộp bảo vệ đồng hồ nước dù rằng Hiển và tôi đều không quyết định ly hôn. Hạnh phúc luôn tồn tại giữa chúng tôi vì đơn giản tôi và Hiển yêu nhau thật lòng. Mỗi lần nhìn ngắm đối phương, tôi và Hiển đều không thể tin được rằng có ngày chúng tôi lại có thể ở gần nhau đến thế này. Cứ cười, và cứ khóc vì tiếc nuối mỗi khi nhìn đối phương, có lẽ tình yêu giữa chúng tôi lớn hơn bất kì thứ gì. Thế nhưng, tôi và anh lại chẳng hoàn toàn thuộc về nhau. Thực tế là Hiển vẫn có hai ngôi nhà, một ngôi nhà có tôi, và một ngôi nhà có Hoài An. Nhiều lúc Hiển bảo, anh chẳng dám đối mặt với con của mình. Dù hạnh phúc khi ở bên cạnh tôi, nhưng anh cũng chẳng biết bao giờ nụ cười này mới thật trọn vẹn.

Một ngày, khi đang tranh thủ nấu bữa cơm chiều cho Hiển, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Thì ra, đó là mẹ của Michael. hộp đồng hồ nước Vừa nghe xong câu nói từ người phụ nữ ấy, tôi đã chẳng còn đủ bình tĩnh, đến mức để món cá chiên cháy khét tự lúc nào. Michael đã đến Hà Nội. Nhưng trong một lần bất cẩn, anh đã gặp tai nạn khi lái xe máy trong cơn say rượu, vì vậy mà anh đã mất đi chân phải của mình. Giờ anh đang cấp cứu và chờ phục hồi trong một bệnh viện tại Sài Gòn.

Tôi vội vã thu xếp đồ đạc, khóa giàn giáo quay trở lại Sài Gòn, bất chấp sự thắc mắc và níu kéo từ Hiển. Giữa tôi và Hiển, vốn dĩ không thể kết thúc mối quan hệ riêng của cả hai. Chúng tôi vốn dĩ không có tương lai, không thể ích kỉ sống vì tình yêu của mình mà không màng tới trách nhiệm với người thực sự có mối quan hệ với mình trên giấy tờ. Ngày hôm ấy, tôi chỉ biết rằng Hiển đã rơi giọt nước mắt đầu tiên vì tôi. Đó là lần đầu tiên tôi thấy Hiển khóc. Nhưng tôi hiểu rằng, tôi không thê ở đây mãi được, với một tương lai vô định cùng một cuộc tình vô trách nhiệm đến thế này.

Ngồi trên máy bay từ Hà Nội về Sài Gòn, tôi bật vài bản nhạc quen thuộc để vỗ về tâm trạng của chính mình. Tôi bật cười, xe gom rác cuộc đời đúng là luôn thích trêu chọc người khác. Cuộc sống này khiến chúng ta hi vọng rất nhiều, để chúng ta luôn bắt gặp quá nhiều khoảnh khắc kì lạ: Gặp một ai đó ở thời điểm nhất định, nhưng không phù hợp, rồi biệt ly, sau đó lại tiếp tục tương phùng ở một thời điểm vô vọng. Bỏ lỡ một ai đó, rồi lại có một người nào đó đến bên. Dù là hạnh phúc hay bất hạnh, thì đều là duyên và đều là thứ mà chúng ta không thể giải quyết vẹn cả đôi đường.

Giờ đây, tôi cũng sẽ để những nỗi buồn của mình thả trôi theo gió, chẳng cần để dành hay quyết định đưa cho một ai đó nữa. đồng hồ nước Đôi khi nếu đã không thể để tình yêu bay xa như đúng quy luật thăng hoa của nó, thì hãy để tình cảm ấy bên cạnh người đã suốt ngày vỗ về ở bên và dành hết tình cảm cho bản thân mình…

Thứ Ba, 20 tháng 12, 2016

Truyện Tình Yêu: Sau Mỗi Lần “Ân Ái”, Người Yêu Lại Cho Tôi Tiền

Truyện Tình Yêu: Sau mỗi lần ân ái, anh ấy lại mở ví lấy tiền đưa cho tôi, nói yêu: “Em là cô gái tuyệt vời, nóng bỏng nhất mà anh từng gặp”.
Tôi xấu hổ như vừa bị anh xúc phạm nặng nề, bởi cách hành xử rất thô thiển của anh. Anh làm vậy chẳng khác nào xem tôi như gái làng chơi trong khi tôi là vợ sắp cưới của anh, chỉ còn 3 tháng nữa chúng tôi sẽ chính thức trở thành vợ chồng.


Anh là một doanh nhân thành đạt, tôi biết bên cạnh anh có rất nhiều người đẹp vây quanh, bởi anh không chỉ có tiền, có quyền mà còn là người đàn ông rất đẹp trai và ga lăng. Nên mặc dù có vợ sắp cưới, tôi nghĩ, Truyện Tình Yêu việc anh “ăn bánh trả tiền” bên ngoài là chuyện hiển nhiên. Tôi là cô gái có suy nghĩ rất phóng khoáng trong “chuyện ấy”, nên càng hiểu bất kỳ đàn ông nào cũng có “quan hệ” ngoài luồng và việc ấy cũng hoàn toàn bình thường.
Phải chăng vì anh quá quen với cái kiểu ăn bánh trả tiền mà vô tình anh quên, lại áp dụng “chiêu” rẻ tiền ấy với tôi không nhỉ.
Tôi đã rất tổn thương, xấu hổ về điều đó. Nhưng anh nói đó là chuyện bình thường, vì anh xem tôi như vợ nên việc đưa tiền cho tôi giữ không có gì sai. Nhưng sao anh không đưa tiền cho tôi vào lúc khác, mà cứ nhằm sau những lúc ái ân lại đưa cho tôi là sao? Cho dù tôi có góp ý hay nói thế nào anh cũng vẫn cư xử như vậy.
Tôi có cảm giác như mình rẻ rúng, hạ tiện làm sao ấy. Anh có bao giờ hiểu được cảm xúc của tôi lúc đó không? Chẳng lẻ vì chuyện ấy mà tôi hủy hôn, không chấp nhận làm đám cưới cùng anh thì có đáng không? Ba mẹ tôi lớn tuổi, lại rất quý anh, tôi sợ ba mẹ sẽ sốc và ngã bệnh khi tôi quyết định hủy bỏ cuộc hôn nhân này. Tôi thật sự rất bối rối, mong mọi người cho tôi lời khuyên.
Theo: eva

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2016

Truyện Tình Yêu: Mùa Hoa Không Bao Giờ Nở

Truyện Tình Yêu: “Thà là một người sau lưng em, còn hơn đứng trước mặt em, nhìn nước mắt em rơi. Anh chỉ cần là một phần kí ức nhỏ nhoi trong em, là hạnh phúc của anh rồi.”
Tôi có một chuyện tình không thể nào thành một chuyện tình.
Tôi nhớ như in ngày tôi mới gặp em, mười sáu đẹp nhất thuở thiếu thời. Em dọn đến đây cùng mẹ sau khi gia đình vỡ, Truyện Tình Yêu ngay khi nhìn vào ánh mắt trong vắt lúc nào cũng ươn ướt đậm nỗi buồn, tôi như rơi vào hồ nước sâu mà bản thân không muốn vùng vẫy, xuôi tay để chìm vào đáy mắt của em. Mười tám tuổi tôi đã thương em, ba mươi tuổi, tôi vẫn thương em, vậy có phải lỗi do tôi hay không?

Em nương vào tôi như quy luật bù trừ. Module led ma trận Em cần một người chở che sau những kí ức đau buồn của gia đình, cần có một người đứng ra vì em ăn một trận đòn bầm dập vì đại ca của trường chọc ghẹo đôi má hồng tôi thương ửng đỏ, cần có một người chạy như điên trong đêm tìm kiếm em khắp Sài Gòn đến mức đôi chân không kịp mang giày phồng rộp, suýt bật khóc khi thấy em ngồi ở một góc đường trầm mặc sau bao chuyện đau thương từ mái ấm của em mang đến. Em cần tôi đưa cánh tay cho em: “Về thôi.” Còn tôi cần em, cũng chẳng hiểu lý do gì, nếu em khuất khỏi tầm mắt tôi, thì không thể nào tôi có thể yên tâm cho được. Nói ngắn gọn hơn, là tôi vô cùng thương em.
“Tại sao anh tốt với em?” Em vừa khóc, Module led ma trận P10 vừa hỏi tôi sau khi ba của em đến gây khó dễ cho mẹ “Sao phải tốt với em?”
“Tại vì…”
Chưa đợi tôi nói hết câu, em đã gục mặt vào lưng tôi khóc tức tưởi. Tôi im lặng đạp những vòng xe thật đều, lòng vương vấn câu trả lời ” vì anh thương em” không thành lời.
Hai mươi tuổi, nguồn 12v em có tình yêu đầu đời, dĩ nhiên không phải là tôi.
Một cậu trai từ phương xa đến Sài Gòn, em say đắm cậu ấy ngay nụ cười đầu tiên. Em hỏi tôi, con trai sẽ thế nào khi thương một người con gái. module led p10 Tôi im lặng, chỉ vì không thể nói với em: ” Sẽ giống như anh.”
Công việc đưa đón em đi học mỗi ngày nhường lại cho một người con trai khác, lòng tôi trống vắng đến tột độ. Mới thấm thía mấy câu thơ:
“Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà có được tình yêu.”
Tôi cố mường tượng ra nụ cười em mỗi khi gác nhỏ lạnh những cơn mưa, module led matrix p10 để an ủi mình rằng em hạnh phúc là tôi cũng hạnh phúc.
Em chia tay mối tình đầu, suy sụp, thân thể mỏng manh thêm phần gầy gò, còn tôi như đã trải qua bao gió mưa vùi dập trong lòng.
Em ngồi ở đó, module led full tôi ngồi ở đây, hai đầu của ghế đá, mắt nhìn ra dòng sông rộng lớn, chỉ chờ em bật khóc, tôi nhích lại, ôm em vào lòng. Nhiều năm qua, tôi làm công việc này rất tốt, đứng sau những giọt nước mắt của em, làm người thu dọn nỗi đau của em rồi tự làm đau chính mình.
” Tại sao anh tốt với em?”
” Vì…”
Trên môi mấp máy câu nói thương em nhưng không thể nói được.
Có hai thứ không thể hiểu hết trong đời, led đúc f5 thứ nhất là Sài Gòn bao nhiêu con hẻm, thứ hai là trái tim em bao nhiêu nỗi niềm.
Tôi không đếm được bao nhiêu lần em trong lòng tay tôi, khóc nức nở. Tôi không đếm được bao nhiêu lần vội vã chạy qua trường em, Led Đúc F5 Đế 8 Màu Vàng đưa vội cho em chiếc ô, sợ em ướt, sợ em lạnh, sợ em bệnh. Tôi cũng không nhớ bao nhiêu lần cùng em sóng sánh đi dưới nắng sớm, em tươi vui nghiêng mái tóc dài của mình vô tình rơi xuống bàn tay tôi, chảy qua kẽ tay sợi nhung mềm, vương vấn màu nâu trầm dìu dịu. Tôi cũng không đếm được, nhớ được bao lần đi sau lưng em, nhìn đôi vai em run lên, nhìn bóng dáng nhỏ bé của em bị những đau thương vùi dập, lồng ngực tôi còn đau gấp vạn lần nỗi đau em đang chịu, thấy một người vô cùng quan trọng với mình đang khóc, liệu bản thân có được bình yên?
Một ngày, led đúc f8 một chàng hoàng tử đến ru đời công chúa của tôi chìm vào giấc mộng tươi vui…
Trước mắt tôi luôn là cô gái bé nhỏ, chỉ đưa tay là chạm vào bờ vai mỏng manh ấy, nhưng một bước chân để cùng sánh đôi với em, như một bước vạn dặm trùng mây…Còn tôi, như là kẻ ăn xin nghèo thiếu thốn tình yêu thương.
Em nói với tôi, led 7 màu anh ấy là người mà em chọn để nương gửi cả đời. Tôi chớp mắt, cay xè, mỉm cười chúc phúc cho em. Trước khi chúng tôi rời quán cà phê quen, tôi níu tay em lại, em nhẹ nép vào người tôi như một cành hoa sợ gió, đủ gần để tôi thì thầm:
“Em, khi anh say, anh sẽ nói những điều mà hai ta không hề muốn. Nếu lúc nào đó anh nói anh thương em, mạch led nháy theo nhạc hãy từ chối anh ngay, thậm chí có thể cho anh một bạt tay tỉnh ngộ, xin em, đừng để anh sống trong sự nhớ thương em, đừng để anh cả đời phải mang mối quyến luyến với em, xin em đấy, có được không?”
Em mím môi, ánh mắt giết tôi mười năm qua lại ánh lên trong nắng cái ươn ướt mà khi em chỉ là cô bé mười sáu tuổi, tôi đã chết trong đó, mười năm sau, không chút thay đổi, led quấn cây lại đắm chìm vào, không lối thoát cho bản thân dù biết đó là sai trái.
Sài Gòn mùa này, có lắm những cơn mưa. led module 3 bóng Có cơn mưa nào tràn qua cửa một quán rượu nhỏ nằm cuối hẻm, tôi say khướt những nỗi niềm, nằm yên nghe tiếng mưa tràn xuống cửa kính mờ đục những hạt nhỏ chảy dài. Vùng dậy, chạy bật khỏi quán như một kẻ điên say cuồng loạn trong những nghĩ suy, tôi đã bấm chuông cửa nhà em hàng chục lần. Tôi tỉnh táo hơn bao giờ hết, tỉnh táo ôm em vào lòng, cái ôm lạnh lẽo bởi mưa ướt át, cánh dù em che bay tung lên trời, cuốn theo những cơn gió. mạch led ma trận Mưa vẫn mưa lớn. Gió vẫn gió mạnh. Chúng tôi đứng dưới mưa một lúc thật lâu, một lúc để tôi thu hết can đảm mười năm qua, nói trong đau đớn và tuyệt vọng, cầu mong giọt mưa che đi giọt ấm nóng trên mi mắt:
“Anh thương em.”

Theo : Tin tức 24h

Thứ Tư, 7 tháng 12, 2016

Tin Tức Mạng: Nam Sinh Đoạt Mạng Bạn Vì Bãi Nước Bọt

Tin Tức Mạng: Trêu đùa bạn ngồi vào bãi nước bọt, hai thiếu niên đã xô xát khiến án mạng xảy ra.
Ngày 7/12, TAND Hà Nội mở phiên sơ thẩm xét xử Nguyễn Tiến Đạt (15 tuổi, còn gọi là Tài) về hành vi giết người.

Tối 13/6, Đạt cùng Đinh Văn Hiếu (14 tuổi) và nhóm nam sinh ngồi chơi ở cổng nhà. Thấy Đạt vào trong, Hiếu nhổ nước bọt xuống ghế của bạn. Tin Tức Mạng Khi quay ra, Đạt không để ý nên ngồi vào và bị cả nhóm trêu đùa.
Đạt tức giận, thách Hiếu nhổ nước bọt lần nữa và ngay khi cậu bạn thực hiện, xô xát đã xảy ra. Hiếu được các bạn can ngăn, module led ma trận kéo đi nhưng ngay sau đó đã quay lại đánh và bị Đạt cầm dao chém vào mạn sườn khiến tử vong.
Xét hành vi của Đạt bắt nguồn từ một lỗi khác của nạn nhân, led đúc f5 khi phạm tội lại chưa đủ 18 tuổi nên tòa tuyên phạt 7 năm tù về tội Giết người.