Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

Truyện Tình Yêu: Hỏi Ai Còn Nhớ

Truyện Tình Yêu: Có bao nhiêu cây phượng vĩ được nằm trong các tác phẩm nhà thơ, nhà văn? Hắn không biết. Có bao nhiêu mối tình tuổi hồng thời cắp sách được đưa vào trang tiểu thuyết, thơ ca? Hắn không biết.
Hắn yêu, đã yêu và vẫn đang yêu. Một tình yêu đơn phương đáng nguyền rủa. Hắn nguyền rủa bản thân, nguyền rủa thân phận hắn. Truyện Tình Yêu Chỉ hắn thôi! Hắn là một tên ngốc, một kẻ nhút nhát, gàn dở.

Hãy nghe bạn học nói về hắn: “Văn sĩ à? Có phải thằng dở hơi ở kia không?”
– “Em đứng lên tôi hỏi cái nầy”. Cô giáo dạy văn lớp 12a gõ cái thướt xuống bàn đánh chát một tiếng lớn. Hắn đang ngáy ngủ, giật mình. Cả lớp bật cười. Hắn hỏi:
– Dạ, cô gọi em!
– Tại sao em lại có cái nhìn tiêu cực về cuộc sống như vậy?
Hắn đáp:
– Em thấy sao thì nói vậy.
Em không có niềm tin vào cuộc sống?
– Em cũng không biết nên tin vào cái gì. Mọi thứ đều đại trà. Không nhất quán.
– Tôi hỏi em, vậy tại sao em cho môn văn của tôi là vô vị, là phù phiếm là tai hại?
– Những gì xa rời thực tế là tai hại, mơ mộng không sự thật là phù phiếm, một mình chiêm nghiệm vị đắng chát của nội tâm là vô vị.
Giờ ra chơi. Bạn hắn, cô gái tên Khanh, Nhã Khanh, đến vỗ vai lúc hắn đang ngồi chép phạt. Khanh nói: “Khiếp, lý luận cả với giáo viên. Cậu trẻ à, Cậu ngốc lắm!”
Hắn cười nhưng không ngẩng mặt, đáp: “Mặc tôi!”.
– “Ừ. Cáu cơ đấy”. Khanh trề môi, tiếp: “Chép những ba trăm lần câu triết lý”
Hắp ngẩng mặt lên, mắt xoáy vào Khanh, đáp: “Triết lý là thứ khiến người ta dễ sa vào con đường lầm lạc nhất, nó đe nẹt một cách tai hại, nó khiến một người nào đó bỏ chính bản thân họ để đi theo nó, đến một ngày người đó nhận ra họ không hợp với thứ lý tưởng này thì không ai cứu vớt họ. Họ đánh mất chính họ, họ đơn độc” Đời sống con người cũng vậy, chỉ nhìn vào mắt thiên hạ mà sống, thiên hạ nói cái đó tốt, cái đó cần thiết, dù bản thân không muốn nhưng chúng ta cũng ngã theo số đông, còn “bản ngã” thật của chúng ta là cây đinh gì?” Hắn tiếp: “Cô không thể tìm hai cây nhãn giống hệt nhau, nội tâm con người cũng vậy, chỉ hiểu nhau chứ không giống nhau, vậy nên, cô giáo ép tôi nghe theo cái câu triết lý của ông giáo sư nào đó thì tôi thà chịu chép phạt”.
Khanh cắn môi. Một lát cô nói: “Đồ bảo thủ, đồ hủ lậu, đồ gàn!”. Cô quay đi, để lại một thoáng mùi hương dìu nhẹ làm đầu óc hắn dễ chịu.
Buổi chiều tan học. Sân trường nhộn nhịp một lát thì yên tĩnh. Những lá bàng khô quéo rơi lác đác, một hai chú chim không biết tên đang tung cánh lượn lờ. Đằng xa, hoàng hôn cháy thành một vệt đỏ. Hắn ngồi trên băng đá dưới gốc phượng vĩ, ngắm nhìn ngôi trường.
Chợt hắn nhớ đến Khanh, hắn viết:
Khanh dáng người gầy như con rắn liu điu, cao khẳng khiu, đùa thôi. Chứ Khanh cao gầy trong chiếc áo dào trắng tinh khôi, có suối tóc, có cặp mắt đẹp như mắt bò. “Mắt bò đẹp mà, thật, đâu thử bạn nào ở quê để ý xem”. Viết đến đó hắn bị Khanh nhéo một cái. Khanh nói:
– Này, dám nói mắt Khanh giống mắt con bò hả? Đồ gàn!
Hắn cười: Thì nghèo chữ nghĩa, phải chịu.
Khanh cũng cười, cô cười để lộ cái răng khểnh trông rất xinh, điểm tô cho gương mặt hình trái xoan, mặt dù, tôi nói thật với bạn, tôi cũng không biết trái xoan là trái gì, có ăn được không?
Khanh nói: “Sao không về? Rảnh, ở đây chi vậy?”
Hắn đáp: “Có hẹn vời người ta, về sao được”
Khanh cười mỉm chi, nói:
– Này, đồ gàn. Cậu xem sắp đến hè rồi, đến hè là chúng mình xa nhau, xa cả bạn bè, thầy cô, xa mái trường, xa nơi chúng mình lớn lên để theo học nơi khác. Nơi có những “cậu ấm, cô chiêu” những tay trí thức phàm phu tục tử, đến một xã hội phồn hoa, đô hội để theo đuổi ước mơ. Lúc đấy, Khanh sợ, Khanh sẽ không được như bây giờ.
Hắn nói: “Ừ, chẳng ai trẻ mãi không già cả.”
Cô thở dài: “Haizzzzzzzzzzzzzzzz!”
Cô hỏi: Nầy, ông định thi vào trường gì?
Hắn đáp: “Tôi không biết”.
Cô lại hỏi: “Mình làm bạn cũng được năm năm, đúng hông?”
“Trong mấy năm qua, lúc nào ông cũng chẳng chịu tiết lộ về bản thân. Thấy ghét! Này nhé, ông liệu mà tỏ tình với tôi đi, sắp đến hè rồi. Sang năm có muốn gặp cũng không được”.
Hắn cười: “Con này hôm nay dở người à?” Cần táng một cái cho tỉnh ra không?”
Cô cười, nói:
– Giỡn ấy mà, hẹn ông ra đây. Khanh muốn nói một chuyện. Cô gãi gãi tóc, đầu nghiêng về một bên, hắn ngầm nhìn, rồi mỉm cười. “Ừm, thiệt ra thì. Chuyện tình cảm đó mà”. Tim hắn đập mạnh khi nghe câu đấy. Cô tiếp “Khanh thích tay lớp trưởng.”. Nói đến đó cô đỏ mặt rồi dùng hai tay càò cấu mái tóc cho bù xù. Tiếp: “Nhưng hắn đáng ghét lắm, cứ lúc nào Khanh có ý hắn lại lẩn đi chỗ khác”. Cô vuốt mái tóc dài thuôn mượt cho chỉn chu rồi đưa cặp mắt như nước hồ thu không gợn sóng nhìn hắn.
Hắn ngồi im nghe cô nói, nụ cười ban nãy chưa kịp tắt đã méo xệch, mặt hắn tái ngắt. Hắn biết, mình không thể để tình cảm trào ra lúc này, hắn không thể. Hắn là một thằng ngốc, một tên gàn dở nhút nhát đáng thương. Khanh ơi! Em là con tiện tỳ ngốc ngếch. Hắn muốn mắng vào mặt cô như thế. Tôi dành cho em biết bao tình cảm mà em không để ý, sao em đi thích cái tên đấy. Nó rất giỏi chữ nghĩa, rất giỏi, nhưng thứ văn chương, chữ nghĩa của nó là thứ văn chương dùng để làm quan! Rồi đời em sẽ khổ mất thôi. Nó sẽ bóp nát trái tim khờ dại của em.
Hắn trút tiếng thở dài, đáp: “Khanh không nên yêu anh ta”
Cô lườm hắn rồi hỏi: “Lý do?”
– Tôi không biết, con người anh ta toát ra quá nhiều tham vọng.
Cô cười khẩy: “Đồ gàn, tham vọng thì mới có địa vị”
Hắn đứng lên, đón nhận cơn gió chiều mơn man làn tóc. Hắn bước đi chậm rãi ra phía cổng trường. Cô gọi theo: “Sao không trả lời Khanh? Đi đâu thế, đồ gàn?”
Hắn cười chua chát, cười cho một mình hắn nghe, một mình hắn biết, đến cơn gió cũng không biết hắn đang cười. Cười mà nước mắt hắn tuông rơi, hắn thấy bừng bừng nổi giận, giận tất cả mọi thứ chung quanh. Hắn mắng thầm. “Trả lời em cái cóc khô gì? Đến tôi còn không trả lời được câu hỏi cho bản thân tôi nữa là cho em!”.
Phượng vĩ nở bông, những bông hoa đỏ như máu, đung đưa, chấp chới, chúng làm nũng với làn gió hạ. Gió hạ cợt nhả, một bông, rồi hai bông hoa đỏ rơi xuống sân trường rợp nắng, lần lượt, lần lượt. Học sinh nhặt lấy những cánh hoa xấu số, những cánh hoa lìa khỏi cành bị ép vào trang giấy trắng, nằm đấy than thở về tình yêu, bị vứt vào sọt rác khi ai đó nổi giận, bị lãng quên đâu đó khi mùa hè đi qua, số phận chúng, ôi Phượng Vĩ ơi! Ngươi đẹp, ngươi rực rõ để làm gì?
Khanh nói: “Này đồ gàn, nếu thích ai mà nhặt hoa phượng ép vào trong tập, rồi viết tên họ vào cùng với những lời yêu thương thì sau này họ sẽ yêu mình”.
Hắn cười nhạt, cái cười chua chát chất chứa nỗi niềm.
Cô nhìn hắn, chớp chớp mắt vài cái rồi hỏi:
– “Bộ đó giận đây hả?”
Hắn nhắm mắt, khi mở mắt ra thấy Khanh tươi xinh đang cắn móng tay nhìn hắn, cử chỉ đó, ánh mắt đó. Khanh ơi! Cô công chúa ngốc nghếch ơi! Em giết tôi đi.
Hắn đáp: “Không, tôi giận tôi đấy thôi”
Kết thúc năm học cuối cấp lúc nào cũng buồn, cũng rải rác những giọt nước mắt, những lời chia tay, những câu chúc tốt đẹp. Niềm vui xen lẫn nỗi buồn tạo cho ta thứ tình cảm hỗn độn, khắc khoải. Có lẽ đây là hành trang, là chìa khoá mở cánh cửa nội tâm trên đường đời chông gai, tẻ nhạt về sau chăng? Không biết. Hắn thấy Khanh đang nắm tay anh chàng lớp trưởng vui vẻ bên bạn bè, thầy cô. Họ trông trẻ ra vài tuổi với nụ cười lệch buồn bã trên môi. Những người thầy, người cô, ôi, họ chăn dắt lũ nít ranh đến một cái bến rồi lại quay về. Như người mẹ già tiễn chân đứa con đi xa, nhưng lòng vẫn thấp thỏm, lo âu. Trông mắt họ, đứa con nào cũng bé bỏng và dễ bị ức hiếp. Còn đám trẻ, tuổi trẻ với những cái đầu bằng đá, họ có thể đập vỡ tất cả. Họ chẳng biết sợ, chẳng biết những gì đang đợi họ ngoài kia đâu, tất cả điều ngốc nghếch như nhau.
Hắn ngồi dưới gốc phượng, nhìn lên và hỏi: Này, thời gian thoi đưa. Ngươi đã đón nhận, đưa tiễn, bao nhiêu thế hệ rồi? Những con người nầy, liệu mười năm, hai mươi năm, bốn mươi năm sau khi lang bạt khắp chốn, bị cuộc đời bổ cho vài nhát, lúc đó, có còn nhớ đến ngươi không?
Sau buổi chia tay cuối cấp sáu năm.
Một đôi lần hắn và Khanh trò chuyện tại một quán café vắng, tiếng nhạc rầu rầu cứ đều đều rên rĩ. Hắn nhìn Khanh với cái nhìn chua xót. Hắn nói: Khanh khác xưa rồi đấy, Khanh biết không?”
Khanh sơn môi đỏ, đánh phấn nhạt, tóc uốn xoăn để dài, cười, cái cười quý phái, thành đô, không còn những cử chỉ thuở thiếu thời, cái cười đượm những nỗi buồn:
– Ừ! Ai rồi cũng khác mà.
Hắn nhấp ngụm café, lập lại câu trả lời: “Ai rồi cũng khác”.
Khanh nói: “Anh ta chìm đắm trong danh vọng, địa vị. Anh ta bảo đây là thời đại của tiền tệ, không có chỗ cho tình cảm chen chân. Anh ta nhồi nhét một mớ triết lý rỗng tuếch mà anh ta tâm đắc. Rằng, không tiền thì khổ, lúc đó yêu đương cái giống gì? Rằng đời sống là phải thực dụng, là.. Anh ta chỉ làm mọi việc theo ý thích”.
Hắn cắt ngang: “Đủ rồi, Khanh.”
– Con Khanh giống Khanh không?
Cô đáp: “Giống đôi mắt”
Hắn cười.
Vẫn buổi chiều. Buổi chiều hôm đó nắng nhạt, gió hiu hiu thổi những lá bàn khô quéo rơi xuống sân trường. Hắn bước vào cổng.
Người bảo vệ hỏi: “Đi đâu đấy?”
Hắn đáp:
– Tôi đây mà, bác không nhớ tôi sao?
Người bảo vệ nhận ra hắn: ” À! Là cậu, đã mười hai năm rồi còn gì, cậu vẫn thế chứ?” Hắn gật đầu rồi bước vào sân trường.
Hắn lôi quyển tập có dòng chữ của Khanh được chồng cô trao tận tay hắn. Chồng cô bảo: “Trước khi vợ tôi mất, ừ, lỗi là ở tôi, anh nói đúng, vợ tôi tự vẫn, tôi phải đối mặt với những sai lầm của mình”. Anh ta thở dài, tiếp: “Tôi đã bỏ rơi cô ấy trong lâu đài, đúng hơn, tôi đã giam giữ cánh chim hoàng yến trong chiếc lồng son. Tôi nghĩ thế là đủ, anh nói đúng, tôi là một người tham vọng không biết gì đến những thứ tình cảm mà khi yêu người ta cần có. Cô ấy đã yêu và chọn tôi, nhưng tôi chẳng đem lại hanh phúc gì cho cô ấy mà chỉ toàn phẫn uất, cô đơn, vì sự lãnh đạm của tôi mà ra nông nỗi này”.
Hắn nhìn con gái của Khanh, nó đưa đôi mắt đen láy, buồn, nhìn lại hắn. Hắn hỏi: “Con tên gì?”
Đứa bé đáp: “Con tên Hoài Ngọc”.
Hắn thoáng rùng mình. Đưa tay quệt nhanh một giọt nước mắt. Trên di ảnh, Khanh đang cười mỉm nhìn hắn. Hoài Ngọc. Khanh, em vẫn dành cho tôi một chỗ đứng sao?
Hắn dở từng trang giấy, nét chữ Khanh nghiêng nghiêng, uốn lượn.
– “Này, đồ gàn, yêu Khanh sao không chịu nói? Đúng là đồ gàn!”
Có bông phượng xếp hình cánh bướm, bên có đề chữ: “Đồ gàn, người ta nói yêu ai thì xếp hoa phượng thành cánh bướm, ghi lên đó những lời yêu thương, sau họ sẽ yêu mình. Khanh ngốc lắm, Khanh ghi tên anh ta mất rồi, kiếp này, đồ gàn là bạn thôi!. Đồ gàn tốt với Khanh lắm, niếu có kiếp sau, chúng mình sẽ lại nhặt hoa phượng, lúc đó Khanh sẽ viết cho đồ gàn thật nhiều lời yêu thương.”
Hắn đưa tay gỡ cánh bướm ra khỏi trang giấy úa vàng. Gió thổi mạnh khiến cây phượng vĩ già lao xao. Hắn thả cánh bướm bay lên, gió cuốn tất cả về một nơi xa. Hắn bước ra khỏi cổng trường, gió tạt vào vạc áo phất phơ, đâu đó bên tai nghe như tiếng gọi:
– “Đồ gàn, đi đâu đó?”
Cây Phượng vĩ già nghiêm trang trông theo bóng hắn, đến khi chỉ còn là một chấm nhoà khuất vào dòng người xuôi ngược.
Theo : Truyenngan.com.vn

Thứ Hai, 28 tháng 11, 2016

Tin Tức Mạng: 10 triệu đồng thuê sát thủ bắn người tình

Tin Tức Mạng: Một giám đốc ở Bà Rịa – Vũng Tàu bị kẻ đâm thuê chém mướn “xử lý” bằng chính khẩu súng ông này nhờ thủ phạm mua giúp.
VKSND tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đang hoàn tất hồ sơ để truy tố bà Hoàng Thị Ngọc Lan (46 tuổi) cùng 3 đồng phạm về hành vi giết người và tàng trữ, Tin Tức Mạng sử dụng trái phép vũ khí quân dụng.

Sau khi bàn bạc và được đưa trước 10 triệu đồng, tìm việc làm ở tphcm sáng 26/6, Hữu Thịnh mang súng K54, cùng Nguyễn Văn Toàn (32 tuổi) đi xe máy từ TP HCM xuống công trình xây dựng của ông Đức Thịnh ở xã Tân Hòa. Theo kết luận điều tra, bà Lan sống chung với ông Phạm Đức Thịnh (43 tuổi, giám đốc ở huyện Tân Thành) từ lâu. Từ cuối năm 2015 do liên tục mâu thuẫn, đầu tháng 6, bà Lan gọi điện cho Trần Hữu Thịnh (33 tuổi, ngụ Hải Phòng) nhờ “xử lý” người tình.
Toàn đứng ngoài chờ, việc làm ở tphcm Hữu Thịnh mang súng K54 đi vào gặp và khi bị ông Đức Thịnh hỏi: “đến đây có việc gì ?”, tên này đã rút súng bắn hai phát. Nạn nhân bị thương tật 52%. Sau khi gây án, Hữu Thịnh đưa súng nhờ Nguyễn Ngọc Hải (43 tuổi, ngụ Khánh Hòa) cất giữ.
Quá trình điều tra, công an xác định hung khí gây án chính là khẩu súng mà nạn nhân đang nhờ Hữu Thịnh mua để “phòng thân”. tuyển dụng nhân viên bán hàng siêu thị Hiện hành vi mua bán trái phép vũ khí quân dụng này đang được Công an Bà Rịa – Vũng Tàu tách riêng, điều tra trong một vụ án khác.

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2016

Sức Khỏe Y Tế: Cholesterol Máu Cao

Sức Khỏe Y Tế: Cholesterol là một dạng chất béo có vai trò quan trọng trong màng tế bào và là thành phần tạo nên một số hormon. Khi cholesterol quá nhiều trong máu, nó có thể tạo thành những lắng đọng mỡ gây bít tắc động mạch, làm tăng nguy cơ đau tim và đột quị.
Dấu hiệu và triệu chứng

Cho lesteron máu cao không gây ra triệu chứng. Sức Khỏe Y Tế Xét nghiệm máu là cách duy nhất để phát hiện tình trạng này.
Nguyên nhân
– Lười vận động, tim viec tai sieu thi béo phì và chế độ ăn không lành mạnh góp phần làm tăng LDL cholesterol “xấu” và làm giảm HDL cholesterol “tốt”.
–  Cơ địa di truyền khiến tế bào không loại bỏ được LDL cholesterol ra khỏi máu hoặc khiến gan sản sinh quá nhiều cholesterol.
Xét nghiệm và chẩn đoán
– Xét nghiệm máu kiểm tra nồng độ cholesterol
Cholesterol toàn phần: ≥ 240mg/dL .
LDL cholesterol: ≥ 160mg/dL.
HDL cholesterol: ≤ 40mg/dL.
Triglycerides:≥ 200mg/dL
Để có kết quả chính xác, sieu thi tuyen dung không nên ăn hoặc uống bất kỳ thứ gì (trừ nước) trong 9 – 12 tiếng trước khi lấy mẫu máu.
Điều trị
Thay đổi lối sống: ăn chế độ ăn lành mạnh, thường xuyên vận động thể lực và tránh hút thuốc.
Dùng thuốc:
–  Các thuốc nhóm statin. Tuyển nhân viên bán hàng siêu thị Có tác dụng ức chế một chất mà gan cần để tạo ra cholesterol và giúp tái hấp thu cholesterol từ những lắng động ở thành động mạch. Nhóm thuốc này gồm atorvastatin (Lipitor), fluvastatin (Lescol), lovastatin (Altoprev, Mevacor), pravastatin (Pravachol), rosuvastatin (Crestor) và simvastatin (Zocor).
–  Các resin gắn acid mật, gồm cholestyramine (Prevalite, Questran), colesevelam (WelChol) and colestipol (Colestid) làm giảm cholesterol gián tiếp nhờ gắn vào acid mật, khiến gan phải sử dụng lượng cholesterol thừa để tạo thêm acid mật, nhờ đó làm giảm cholesterol trong máu.
–   Chất ức chế hấp thu cholesterol như ezetimibe (Zetia), thường được dùng kết hợp với statin
Nếu có triglycerides trong máu cao, có thể điều trị bằng:
–  Các thuốc nhóm fibrat, ban hang sieu thi như fenofibrate (Lofibra, Tricor) and gemfibrozil (Lopid) làm giảm sản sinh cholesterol lipoprotein tỷ trọng cực thấp (VLDL) ở gan và đẩy nhanh việc loại bỏ triglycerides ra khỏi máu.
–  Niacin (Niaspan) hạn chế sản sinh LDL and VLDL cholestero ở gan
Phòng ngừa
–          Giảm số cân thừa
–          Chọn những loại thực phẩm lành mạnh có lợi cho tim.
–          Tập luyện thường xuyên
–          Không hút thuốc lá.

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2016

Truyện Tình Yêu: Em Đáng Giá Bao Nhiêu Tiền?

Truyện Tình Yêu: Em có thể trả lời câu hỏi này trong bao lâu? Trả lời thật lòng đi! Em có giá bao nhiêu? Có thể em sẽ trả lời: “Không, em là vô giá, không ai mua được em”. Đúng! Không ai mua được em nhưng em đang bán em đấy, biết không? Em đang bán em với những mức giá mà em cho là hợp lý. Cái giá đó là bao nhiêu?
Có người bán mình với giá chỉ bằng một thói quen. Rõ ràng hết cảm xúc với nhau rồi nhưng vì thói quen mà vẫn không dứt ra khỏi mối quan hệ nhạt nhẽo ấy. Vì lo sợ không tìm thấy ai “mua” mình với giá cao hơn. Vì sợ cô đơn, Truyện Tình Yêu sợ thành thứ hàng tồn kho, hàng ế.
Lại có người bán mình với giá bằng những nỗi đau, bị đánh đập, bạo lực, bị bạo hành tinh thần bằng sự lăng nhăng và lập lờ của kẻ khác. Chấp nhận đau lên đau xuống rồi đổ lỗi cho tình yêu mà quên rằng nếu là tình yêu, chúng ta phải cảm nhận được hạnh phúc, thoả mãn. Không có cái gọi là tình yêu mà lại khiến ta đau khổ. Truyện tình yêu Thứ khiến ta đau khổ không gọi là tình yêu mà phải gọi là nhục hình, là hành xác.

Có cô gái nhỏ hai con vật vã khóc rằng chồng em hết yêu em rồi. Anh ta ngang nhiên cặp bồ, đi nhà nghỉ. Anh ta về đánh đập em. Vì con mà em không thể ly dị. Rồi em nghĩ em đang bán cuộc đời mình bằng tương lai của hai đứa con cần có bố. Thật ngớ ngẩn khi nghĩ thế. Em chỉ có thể chấp nhận thực tại này nếu bản thân em bị phụ thuộc vào kinh tế, em bất tài, vô dụng. Em không tự nuôi nổi em thì đương nhiên, em phải chịu kiếp trâu ngựa osin này. Bằng em tự kiếm sống nuôi mình, nuôi con được mà vẫn bám víu lấy cuộc hôn nhân đó thì em đang giết cả em lẫn ai con mình. Giữa việc con có bố với việc con sinh ra trong một gia đình không tình yêu, không tử tế, không hạnh phúc thì nó không khác gì tra tấn cả đời với chúng.
Lại có cô gái nhỏ hỏi anh: “Anh ơi, em không biết phải làm sao nữa. Em yêu anh ấy nhưng anh ấy thờ ơ với em, anh ấy không quan tâm tới em. Em có nên tiếp tục không? Có khi nào anh ấy tỉnh ngộ mà quay lại với em không? Bởi bảo em bỏ anh ta thì em không làm được”. Trời ạ, nếu biết ăn vào sẽ ngộ độc thì sao em còn cố công ăn? Không lẽ cuộc đời em không có anh ta là em sẽ chẳng có gì nữa sao? Em không ngu đần, sứt môi, lồi rốn, em không phải thứ cho không biếu không? Sao lo không có trai nào trân trọng em? Thật buồn khi phải nói rằng nếu em như thế, giá của em quả là vô giá… trị.
Hay có cô gái nọ bảo anh: “Em chẳng cần danh phận. Em chỉ cần anh ấy yêu em. Dù anh ấy đã có vợ” thì em ơi, giá của em cũng thật bèo. Bởi xét cho cùng em cũng chỉ là thứ đồ thêm cho phong phú cuộc đời của gã đàn ông nọ. Và vô tình, vợ anh ta cũng bị em làm cho mất giá.
Tôi bảo này, em ạ, giá trị của em không nằm ở việc họ bỏ ra bao nhiêu để mua em mà nó nằm ở việc em định giá bản thân mình thế nào. Tôi chẳng nói về những cô gái thực dụng dù họ mới là những người định giá rất rõ ràng. Như phải có SH mới yêu, như phải đi xế hộp, nhà biệt thự hay là con ông này bà nọ. Nhưng thấy không, họ định giá được bản thân họ. Như thẻ Visa vài chục triệu, một căn hộ blah blah và đổi lại, họ yêu, cung phụng, chiều chuộng bằng tất thảy thân xác họ. Thì họ cũng đáng giá hơn là những cô gái đang khổ sở, vật vã vì cái gọi là yêu. Thật đấy! Đừng mơ mộng nữa.
Rồi, giờ thì em có thể trả lời cho tôi, một cách thật lòng, em sẽ bán em với giá bao nhiêu?
Theo: miendatit.com

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016

Đọc Báo Gia Đình: Cảnh Sát Cơ Động Có Tư Lệnh Mới

Đọc Báo Gia Đình: Thiếu tướng Phạm Quốc Cương được Thủ tướng bổ nhiệm giữ chức Tư lệnh Cảnh sát cơ động, Bộ Công an.
Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vừa ký quyết định bổ nhiệm thiếu tướng Phạm Quốc Cương, Phó tư lệnh Cảnh sát cơ động giữ chức Tư lệnh Cảnh sát cơ động (Bộ Công an), Đọc Báo Gia Đình thay trung tướng Nguyễn Văn Vượng nghỉ hưu vào tháng trước.

Trước khi làm Phó Tư lệnh Cảnh sát cơ động, tướng Cương là Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát quản lý hành chính về trật tự xã hội.
Bộ Tư lệnh Cảnh sát cơ động hiện quản lý lực lượng đặc nhiệm, lực lượng tác chiến đặc biệt, lực lượng bảo vệ mục tiêu, lực lượng huấn luyện và sử dụng động vật nghiệp vụ. Đơn vị được giao lên phương án tác chiến chống hoạt động phá hoại an ninh, bạo loạn vũ trang, khủng bố, bắt cóc con tin; giải tán các vụ gây rối, biểu tình trái pháp luật; trấn áp tội phạm có sử dụng vũ khí…
Bộ Tư lệnh Cảnh sát cơ động có 9 Phó tư lệnh.
Theo : Vnexpress.net